Song Thai Sau Ly Hôn/Chương 7C. 7
20px

Bàn tay Phó Cẩn Chu siết chặt.

Đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Hóa ra từ khi đó.

Cô đã biết bệnh tình xấu đi.

Mà anh.

Lại hoàn toàn không hay biết.

Ngày 15 tháng 1.

“Hôm nay anh đi công tác.”

“Mình đau đến mức không ngủ nổi.”

“Nhưng mở điện thoại lên.”

“Nhìn thấy tin nhắn anh bảo nhớ ăn cơm.”

“Mình lại thấy không đau nữa.”

Phó Cẩn Chu cúi đầu.

Đôi mắt đỏ lên.

Lần đầu tiên anh biết.

Một câu nói mình gửi đi cho có lệ.

Lại được cô trân trọng đến thế.

Trang giấy dần lật đến cuối.

Nét chữ bắt đầu thay đổi.

Không còn vui vẻ như trước.

Ngày càng mỏng manh.

Ngày càng mệt mỏi.

Ngày 2 tháng 4.

“Hôm nay anh quên kỷ niệm ngày yêu nhau.”

“Mình ngồi ở nhà hàng một mình.”

“Đợi ba tiếng.”

“Cuối cùng mới biết anh đang họp.”

Ngày 18 tháng 6.

“Mình bắt đầu thấy sợ.”

“Sợ có một ngày.”

“Mình không còn đủ sức để tiếp tục yêu anh nữa.”

Phó Cẩn Chu nhắm mắt.

Ngực đau đến mức gần như không thở nổi.

Bởi vì anh biết.

Ngày đó thật sự đã đến.

Anh lật sang trang cuối cùng.

Đó là ghi chép trước ngày sinh nhật.

Nét chữ rất nhẹ.

Giống như người viết đã dùng hết sức lực.

“Ngày mai là sinh nhật mình.”

“Cũng là ngày kỷ niệm hai năm kết hôn.”

“Mình đặt bánh rồi.”

“Cũng mua nguyên liệu nấu mì trường thọ.”

“Hy vọng anh sẽ nhớ.”

Phía dưới.

Có thêm một dòng chữ nhỏ.

Rất nhỏ.

Nhỏ đến mức suýt bị bỏ qua.

“Nhưng nếu anh vẫn quên.”

“Thì mình sẽ buông tay.”

Bàn tay cầm cuốn sổ của Phó Cẩn Chu đột nhiên run lên dữ dội.

Anh lật sang trang tiếp theo.

Trang cuối cùng.

Chỉ có một đoạn ngắn.

“Phó Cẩn Chu.”

“Em từng nghĩ sẽ yêu anh cả đời.”

“Nhưng em thật sự mệt rồi.”

“Không phải vì Ôn Như Yên.”

“Cũng không phải vì những bài báo.”

“Mà vì trong suốt hai năm qua.”

“Em luôn là người chờ.”

“Chờ anh tan làm.”

“Chờ anh về nhà.”

“Chờ anh nhớ sinh nhật em.”

“Chờ anh nhớ ngày cưới.”

“Chờ anh yêu em.”

“Nhưng em chờ mãi.”

“Vẫn không đợi được.”

“Cho nên lần này.”

“Em không chờ nữa.”

“Em trả anh lại cho thế giới của anh.”

“Em cũng trả lại chính mình cho em.”

Dòng cuối cùng.

Nước mắt làm nhòe mất một góc giấy.

Giống như lúc viết.

Người ấy đã khóc.

Phó Cẩn Chu nhìn chằm chằm.

Rất lâu.

Rất lâu.

Đột nhiên.

Một giọt nước rơi xuống trang giấy.

Rồi giọt thứ hai.

Giọt thứ ba.

Anh sững người.

Mãi vài giây sau mới nhận ra.

Đó là nước mắt của mình.

Người đàn ông quyền thế nhất Hồng Kông.

Người từng khiến vô số đối thủ khiếp sợ.

Người luôn được ca ngợi là lý trí và mạnh mẽ.

Lần đầu tiên trong đời.

Khóc đến không thể kiểm soát.

Anh cúi đầu.

Hai vai run lên.

Bàn tay ôm chặt cuốn nhật ký vào ngực.

Giống như đang ôm lấy trái tim đã bị mình đánh mất.

Ngoài cửa sổ.

Mưa vẫn rơi.

Mà trong căn biệt thự rộng lớn.

Không còn ai bước tới hỏi anh:

“Hôm nay anh có mệt không?”

Cũng không còn ai chờ anh về nữa.

Đúng lúc ấy.

Một tờ giấy nhỏ từ giữa cuốn nhật ký rơi xuống đất.

Phó Cẩn Chu cúi người nhặt lên.

Đó là phiếu đăng ký phẫu thuật.

Ngày đăng ký.

Là một tuần trước khi Lâm Thư Dư rời đi.

Phía dưới có dòng ghi chú của bác sĩ.

“Người nhà cần ký xác nhận.”

Ánh mắt Phó Cẩn Chu cứng lại.

Trên ô chữ ký người nhà.

Trống không.

Hoàn toàn trống không.

Bởi vì vào thời điểm đó.

Người duy nhất có tư cách ký tên cho cô.

Đã không ở bên cạnh cô.

7

Sau đêm đó.

Phó Cẩn Chu không đến công ty.

Đây là lần đầu tiên trong tám năm qua.

Tổng giám đốc Tập đoàn Phó Thị vắng mặt mà không báo trước.

Toàn bộ cuộc họp đều bị hủy.

Thư ký Trần gọi mười mấy cuộc điện thoại.

Anh không nghe.

Anh ngồi trong thư phòng suốt một đêm.

Trước mặt là cuốn nhật ký của Lâm Thư Dư.

Bên cạnh là phiếu đăng ký phẫu thuật chưa có chữ ký người nhà.

Đến khi trời sáng.

Anh mới đứng dậy.

Mở chiếc két sắt trong góc phòng.

Bên trong không phải tài liệu thương mại.

Cũng không phải hợp đồng bí mật.

Mà là một tập hồ sơ màu đen.

Phía trên ghi ba chữ.

“Thụy Sĩ.”

Một tháng trước.

Paris.

Khách sạn Ritz.

Sau khi kết thúc buổi họp với đối tác.

Phó Cẩn Chu không trở về phòng ngay.

Anh lên xe.

Đi thẳng đến một bệnh viện tư nhân nổi tiếng.

Tầng mười sáu.

Phòng hội nghị VIP.

Bốn chuyên gia tim mạch hàng đầu châu Âu đã đợi sẵn.

Trên màn hình lớn.

Là toàn bộ hồ sơ bệnh án của Lâm Thư Dư.

Một vị giáo sư tóc bạc lên tiếng.

“Ngài Phó.”

“Theo đánh giá hiện tại.”

“Tỷ lệ thành công của ca phẫu thuật khoảng tám mươi sáu phần trăm.”

“Nhưng chúng tôi cần gặp trực tiếp bệnh nhân.”

Phó Cẩn Chu hỏi:

“Khi nào có thể tiến hành?”

“Khoảng hai tháng nữa.”

“Cần chuẩn bị trước.”

Người đàn ông gật đầu.

Không hề hỏi giá.

Bởi vì anh không quan tâm.

Điều duy nhất anh muốn biết là làm sao để người phụ nữ kia khỏe mạnh.

Hiện tại.

Phó Cẩn Chu lặng lẽ nhìn những tài liệu trong tay.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...