Phía trước có một khoảng sân nhỏ.
Trên hàng rào gỗ leo đầy hoa dành dành.
Giống hệt những gì Lâm Thư Dư từng nói.
Anh đứng rất lâu.
Mới đưa tay nhấn chuông cửa.
Không có ai trả lời.
Nhấn lần thứ hai.
Vẫn im lặng.
Đến lần thứ ba.
Cánh cửa mới chậm rãi mở ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy người đứng bên trong.
Tim Phó Cẩn Chu gần như ngừng đập.
Lâm Thư Dư.
Là cô thật.
Chỉ hơn một tháng không gặp.
Nhưng cô gầy đi rất nhiều.
Gương mặt vốn trắng nay càng trắng hơn.
Cằm nhọn đi thấy rõ.
Chiếc áo len rộng khoác trên người khiến cô trông mong manh như thể một cơn gió cũng có thể thổi bay.
Bốn mắt nhìn nhau.
Không ai lên tiếng.
Một lúc lâu sau.
Tôi mới khẽ cười.
“Anh tìm được rồi à.”
Giọng điệu bình thản như đang nói chuyện với một người bạn cũ.
Ngược lại.
Phó Cẩn Chu lại cảm thấy cổ họng nghẹn cứng.
Anh đã nghĩ rất nhiều điều muốn nói.
Muốn xin lỗi.
Muốn giải thích.
Muốn ôm cô vào lòng.
Nhưng đến khi thật sự gặp được.
Anh lại không nói nổi chữ nào.
“Thư Dư…”
Cuối cùng anh chỉ gọi tên tôi.
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
“Em khỏe không?”
Tôi nhìn anh.
Bỗng thấy buồn cười.
Một tháng trước.
Tôi sốt đến bốn mươi độ.
Anh không biết.
Một tháng sau.
Anh lại đứng trước mặt hỏi tôi có khỏe không.
“Khá tốt.”
Tôi đáp.
“Vậy là được.”
Tôi định đóng cửa.
Nhưng bàn tay anh đã chặn lại.
“Chúng ta nói chuyện được không?”
“Tôi không muốn.”
“Cho anh mười phút.”
“Tôi không muốn.”
Tôi vẫn từ chối.
Ánh mắt anh dần đỏ lên.
Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy vẻ mặt ấy trên gương mặt Phó Cẩn Chu.
Mệt mỏi.
Bất lực.
Còn có chút cầu xin.
Nhưng cuối cùng.
Tôi vẫn lắc đầu.
“Phó Cẩn Chu.”
“Chúng ta không còn gì để nói nữa.”
Tôi đóng cửa.
Cánh cửa gỗ phát ra tiếng động nhẹ.
Ngăn cách hai người.
Cũng ngăn cách hai năm hôn nhân.
•
Mưa càng lúc càng lớn.
Tôi đứng sau cửa sổ.
Nhìn ra ngoài.
Phó Cẩn Chu vẫn chưa đi.
Anh đứng dưới mưa.
Không che ô.
Không lên xe.
Chỉ lặng lẽ nhìn về phía căn nhà.
Giống như một pho tượng.
Điện thoại trên bàn rung lên.
Là Giang Mộ Bạch.
“Tôi nghe nói anh ta tìm được cô rồi.”
“Ừ.”
“Muốn tôi tới không?”
Tôi bật cười.
“Không cần.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó thở dài.
“Thư Dư.”
“Cô thật sự không còn yêu anh ta nữa sao?”
Tôi nhìn màn mưa ngoài cửa sổ.
Rất lâu không trả lời.
Không yêu sao?
Tôi không biết.
Nếu không yêu.
Tại sao lúc nhìn thấy anh gầy đi lại thấy đau lòng?
Nếu còn yêu.
Tại sao nhớ lại những đêm một mình trong bệnh viện vẫn thấy tủi thân?
Có lẽ.
Yêu vẫn còn.
Chỉ là đã mệt.
Quá mệt rồi.
•
Buổi chiều.
Mưa vẫn chưa ngừng.
Tôi phải ra ngoài mua thuốc.
Bác sĩ dặn không được bỏ thuốc quá một ngày.
Nhưng trong nhà đã hết.
Lúc mở cửa.
Tôi phát hiện Phó Cẩn Chu vẫn còn ở đó.
Áo sơ mi đã ướt đẫm.
Mái tóc cũng ướt.
Sắc mặt tái nhợt.
Nhìn thấy tôi bước ra.
Đôi mắt anh sáng lên.
“Thư Dư.”
Tôi nhíu mày.
“Anh còn chưa đi?”
“Anh chờ em.”
Tôi cười nhạt.
“Chờ tôi làm gì?”
“Chờ em cho anh một cơ hội.”
Bàn tay tôi khẽ siết lại.
Nhưng rất nhanh lại buông ra.
“Không có cơ hội.”
Nói xong.
Tôi đi thẳng về phía hiệu thuốc.
Phó Cẩn Chu lặng lẽ đi theo phía sau.
Cách khoảng vài mét.
Không tiến lên.
Cũng không rời đi.
Giống như sợ tôi biến mất thêm lần nữa.
•
Mưa lớn hơn.
Con đường ven biển vốn trơn trượt.
Tôi đi được một đoạn.
Trước mắt bỗng tối sầm.
Bước chân loạng choạng.
Nhịp tim bắt đầu tăng nhanh bất thường.
Lại tới rồi.
Tôi biết rất rõ cảm giác này.
Từ hơn một năm nay.
Nó đã xuất hiện ngày càng thường xuyên.
Tôi chống tay lên lan can.
Cố gắng hít thở.
Nhưng trước mắt càng lúc càng mờ.
Tiếng sóng biển.
Tiếng mưa.
Tất cả hòa thành một mảng hỗn loạn.
Phía sau.
Phó Cẩn Chu lập tức nhận ra điều bất thường.
“Thư Dư!”
Anh chạy tới.
Tôi muốn nói mình không sao.
Nhưng vừa mở miệng.
Một cơn đau dữ dội đã lan từ ngực ra toàn thân.
Chân mềm nhũn.
Cả người ngã xuống.
Khoảnh khắc mất đi ý thức.
Tôi nghe thấy tiếng anh gọi tên mình.
Lần đầu tiên.
Hoảng loạn đến vậy.
•
Bệnh viện Thanh Châu.
Cửa phòng cấp cứu bật mở.
Bác sĩ vừa nhìn kết quả điện tâm đồ.
Sắc mặt đã thay đổi.
“Lập tức chuẩn bị cấp cứu.”
“Báo phòng mổ.”
“Nhanh lên.”
Phó Cẩn Chu đứng bên ngoài.
Toàn thân ướt đẫm.
Nước mưa không ngừng nhỏ xuống sàn.
Anh nhìn cánh cửa đang đóng lại trước mặt.
Hai chân như bị đóng đinh tại chỗ.
Đây là lần đầu tiên.
Anh tận mắt nhìn thấy bệnh tình của Lâm Thư Dư phát tác.
Cũng là lần đầu tiên hiểu được.
Những dòng chữ trong nhật ký không hề khoa trương.
Cô thật sự đã đau.
Đau đến mức suýt mất mạng.
Một bác sĩ bước ra.
“Cô ấy là người nhà bệnh nhân?”
“Phải.”
“Chồng.”
Chaporia
Bình Luận (0)