Giọng Phó Cẩn Chu khàn đặc.
Bác sĩ đưa tới một tập giấy.
“Cần ký xác nhận cấp cứu.”
Bàn tay anh run lên.
Đây chính là vị trí.
Trong tờ đơn phẫu thuật kia.
Từng bỏ trống.
Không có chữ ký.
Nhưng lần này.
Anh không để nó trống nữa.
Phó Cẩn Chu cầm bút.
Ký tên mình.
Từng nét thật mạnh.
Giống như dùng hết toàn bộ sức lực.
Sau đó ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ ngầu.
“Làm ơn.”
“Hãy cứu cô ấy.”
Giọng anh khàn đến mức gần như vỡ vụn.
“Tôi cầu xin các người.”
Bác sĩ sững lại.
Có lẽ ông chưa từng thấy người đàn ông nào như vậy.
Không còn chút kiêu ngạo.
Không còn chút bình tĩnh.
Chỉ còn lại nỗi sợ hãi thuần túy nhất.
Sợ mất đi người mình yêu.
Cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại.
Đèn đỏ sáng lên.
Ngoài hành lang.
Mưa vẫn đang rơi.
Phó Cẩn Chu ngồi xuống chiếc ghế dài lạnh ngắt.
Hai tay ôm đầu.
Lần đầu tiên trong đời.
Anh hiểu cảm giác bất lực là gì.
Người đàn ông có thể mua được mọi thứ trên thế giới.
Lúc này lại không thể đổi lấy một phút bình an cho người mình yêu.
Đèn đỏ phía trên vẫn sáng.
Mà trái tim anh.
Cũng giống như bị treo lơ lửng giữa không trung.
Không biết khi nào mới có thể hạ xuống.
9
Đèn đỏ trên cửa phòng cấp cứu sáng suốt tám tiếng đồng hồ.
Từ chiều.
Cho đến nửa đêm.
Phó Cẩn Chu không rời đi nửa bước.
Thư ký Trần mang cơm tới.
Anh không ăn.
Mang cà phê tới.
Anh cũng không uống.
Chỉ ngồi yên trên chiếc ghế dài ngoài hành lang.
Mắt nhìn chằm chằm cánh cửa đang đóng kín.
Giống như chỉ cần chớp mắt một lần.
Người bên trong sẽ biến mất.
Mười hai giờ đêm.
Giang Mộ Bạch cũng tới.
Anh ta mặc áo blouse trắng.
Trên tóc còn đọng nước mưa.
Nhìn thấy Phó Cẩn Chu ngồi ngoài cửa.
Giang Mộ Bạch khựng lại.
Rồi chậm rãi bước tới.
“Vẫn chưa ra sao?”
“Chưa.”
Giọng Phó Cẩn Chu khàn đặc.
Giống như cả ngày chưa nói chuyện.
Hai người đàn ông ngồi cách nhau một khoảng.
Không ai lên tiếng.
Một lúc lâu.
Giang Mộ Bạch mới hỏi:
“Anh có biết lần trước cô ấy cấp cứu là khi nào không?”
Phó Cẩn Chu lắc đầu.
“Ngày sinh nhật anh.”
Trái tim anh bỗng co rút dữ dội.
“Đêm đó.”
“Cô ấy một mình vào viện.”
“Truyền nước đến ba giờ sáng.”
“Người ký giấy cấp cứu là tôi.”
Giọng Giang Mộ Bạch rất bình thản.
Nhưng từng chữ đều như dao cứa.
“Ngày hôm sau.”
“Tôi hỏi vì sao không gọi chồng.”
“Cô ấy nói…”
Anh ta dừng lại.
Khóe môi hiện lên nụ cười chua chát.
“Cô ấy nói anh rất bận.
”
Phó Cẩn Chu cúi đầu.
Hai tay siết chặt.
Đến mức gân xanh nổi lên.
Anh không biết.
Thật sự không biết.
Nhưng giờ đây.
Câu “không biết” ấy nghe lại nực cười đến đáng thương.
•
Rạng sáng hai giờ.
Cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng mở.
Bác sĩ bước ra.
Khẩu trang còn chưa tháo xuống.
Phó Cẩn Chu lập tức đứng bật dậy.
“Cô ấy thế nào?”
Bác sĩ thở phào.
“Tạm thời qua cơn nguy hiểm.”
Đôi chân Phó Cẩn Chu bỗng mềm nhũn.
Suýt nữa đứng không vững.
Qua cơn nguy hiểm.
Chỉ bốn chữ.
Nhưng lại giống như kéo anh từ địa ngục trở về.
“Tuy nhiên.”
Bác sĩ tiếp tục.
“Bệnh tình đã tiến triển rất nhanh.”
“Nếu không tiến hành phẫu thuật.”
“Những lần sau sẽ càng nguy hiểm.”
Phó Cẩn Chu gật đầu.
“Phẫu thuật.”
“Lập tức chuẩn bị.”
“Tôi chịu mọi chi phí.”
Bác sĩ nhìn anh.
Ánh mắt có chút ngạc nhiên.
“Chi phí không phải vấn đề.”
“Vấn đề là bệnh nhân từng nhiều lần từ chối.”
Ngực anh bỗng đau nhói.
Lại là cô.
Lại là Lâm Thư Dư.
Ngay cả khi bệnh nặng như vậy.
Điều đầu tiên nghĩ tới vẫn không phải bản thân.
•
Ba giờ sáng.
Tôi được chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Vẫn chưa tỉnh.
Gương mặt trắng bệch.
Hàng mi khép chặt.
Trên mu bàn tay cắm đầy kim truyền.
Mỏng manh như một món đồ sứ có thể vỡ bất cứ lúc nào.
Phó Cẩn Chu đứng ngoài lớp kính.
Không dám bước vào.
Anh sợ.
Sợ nhìn thấy dáng vẻ ấy của tôi.
Càng sợ nhận ra tất cả đau đớn này đều có phần trách nhiệm của mình.
Điện thoại trong túi rung lên.
Là cuộc họp hội đồng quản trị.
Anh nhìn thoáng qua.
Sau đó tắt máy.
Lần đầu tiên.
Công việc không còn là ưu tiên số một.
•
Bốn giờ sáng.
Cả tầng bệnh viện chìm vào yên tĩnh.
Phó Cẩn Chu một mình ngồi trong phòng chờ.
Trước mặt là cuốn nhật ký đã bị anh lật đến sờn góc.
Anh đọc lại từ đầu.
Đọc từng trang.
Đọc từng câu.
Đọc đến mức gần như thuộc lòng.
Ngày 3 tháng 8.
“Hôm nay anh tăng ca.”
Ngày 18 tháng 9.
“Hôm nay anh quên bữa tối.”
Ngày 7 tháng 12.
“Hôm nay vào viện.”
…
Mỗi một trang.
Đều là những tháng ngày anh bỏ lỡ.
Đọc đến cuối.
Anh lấy điện thoại ra.
Mở phần ghi âm.
Ngón tay dừng rất lâu.
Cuối cùng nhấn nút bắt đầu.
Căn phòng yên lặng.
Chỉ còn tiếng hít thở nặng nề.
Một lúc sau.
Giọng nói khàn khàn vang lên.
“Thư Dư.”
Anh ngừng vài giây.
Giống như phải dùng hết dũng khí mới nói tiếp được.
Chaporia
Bình Luận (0)