Giống như một người đã kéo theo khối đá nặng suốt nhiều năm.
Cuối cùng cũng quyết định buông tay.
…
Sáng hôm sau.
Tám giờ ba mươi.
Tôi bước vào công ty.
Khác với mọi ngày.
Hôm nay tôi không cầm theo tài liệu dự án.
Không mang laptop.
Chỉ mang theo một phong bì màu trắng.
Đi ngang qua khu làm việc.
Lâm Niệm nhìn tôi.
Ánh mắt lập tức dừng lại trên phong bì trong tay.
“Cậu quyết định rồi?”
Tôi gật đầu.
Cô ấy im lặng vài giây.
Sau đó cười.
“Mẹ nó.”
“Tớ đợi ngày này lâu lắm rồi.”
Tôi bật cười.
Lâm Niệm vẫn là Lâm Niệm.
Thẳng thắn đến mức đáng yêu.
“Tớ ủng hộ cậu.”
“Còn nếu ai dám bắt nạt cậu.”
“Tớ sẽ là người đầu tiên mắng hắn.”
Đúng lúc đó.
Chu Hạc đi ngang qua.
Nhìn thấy phong bì trong tay tôi.
Anh ấy sửng sốt.
“Không phải chứ?”
Tôi không trả lời.
Chỉ đưa phong bì lên lắc nhẹ.
Chu Hạc đứng chết lặng.
Mấy giây sau.
Anh ấy bỗng cười.
“Làm hay lắm.”
“Tôi còn tưởng chị sẽ nhịn thêm vài năm nữa.”
Tôi không nói gì.
Chỉ đi thẳng tới văn phòng tổng giám đốc.
…
Phó Hàn Châu đang xem báo cáo.
Nghe tiếng gõ cửa.
Anh ngẩng đầu lên.
“Thanh Thanh?”
“Ngồi đi.”
“Tôi đang định tìm em.”
Tôi bước tới.
Đặt phong bì xuống bàn.
Phó Hàn Châu khẽ nhíu mày.
“Đây là gì?”
Tôi nhìn anh.
Giọng bình tĩnh.
“Đơn từ chức.”
Không khí lập tức đông cứng.
Nụ cười trên mặt anh biến mất.
“Em nói gì?”
“Tôi từ chức.”
“Từ hôm nay.”
Phó Hàn Châu nhìn chằm chằm phong bì.
Một lúc lâu không động đậy.
Sau đó bật cười.
Giống như vừa nghe thấy chuyện gì đó rất buồn cười.
“Được rồi.”
“Đừng giận nữa.”
“Tôi biết hôm qua em bị ấm ức.”
“Nhưng không cần làm đến mức này.”
Tôi vẫn đứng yên.
“Anh nghĩ tôi đang đùa?”
Nụ cười trên mặt anh chậm rãi tắt đi.
“Thẩm Thanh.”
“Em có biết mình đang làm gì không?”
“Tôi biết.”
“Tôi rất tỉnh táo.”
Anh đứng bật dậy.
“Chỉ vì một lần phân công nhân sự?”
“Chỉ vì một thực tập sinh?”
“Tôi đã nói rồi.”
“Nhu Nhu cần cơ hội.”
“Vậy tôi thì sao?”
Tôi hỏi.
Câu hỏi đơn giản ấy khiến anh sững lại.
“Tôi cần gì.”
“Tôi muốn gì.”
“Anh có từng hỏi chưa?”
Phó Hàn Châu im lặng.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Người từng là tất cả thanh xuân của tôi.
Người tôi từng cùng ăn mì gói trong văn phòng nhỏ.
Từng cùng ngồi trên sàn nhà nghiên cứu khách hàng đến sáng.
Từng nói với tôi.
“Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng đế chế của riêng mình.”
Nhưng hiện tại.
Tôi bỗng cảm thấy xa lạ.
“Phó Hàn Châu.”
“Tôi không từ chức vì Tô Nhu.
”
“Tôi từ chức vì tôi nhận ra.”
“Trong mắt anh.”
“Tôi chỉ là người nên hy sinh.”
“Và tôi không muốn tiếp tục như vậy nữa.”
Sắc mặt anh dần trở nên khó coi.
“Em đang cảm tính.”
“Tôi sẽ cho em nghỉ phép một tuần.”
“Đợi bình tĩnh rồi nói tiếp.”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
“Tôi đã suy nghĩ rất kỹ.”
“Tôi muốn rời đi.”
Lần đầu tiên.
Trong mắt Phó Hàn Châu xuất hiện chút hoảng loạn.
Nhưng rất nhanh.
Nó bị lòng tự trọng che lấp.
Anh lạnh giọng.
“Được.”
“Nếu em đã muốn đi.”
“Vậy cứ đi.”
“Công ty không phải không thể thiếu em.”
Tôi nhìn anh.
Không bất ngờ chút nào.
Đây mới là Phó Hàn Châu.
Cho đến tận lúc này.
Anh vẫn nghĩ tôi sẽ quay đầu.
Vẫn nghĩ tôi đang dùng chuyện nghỉ việc để uy hiếp anh.
“Tôi biết.”
Tôi gật đầu.
“Vậy chúc anh vận hành thuận lợi.”
Nói xong.
Tôi xoay người rời đi.
Sau lưng.
Anh không gọi tôi lại.
…
Mười phút sau.
Thông báo nội bộ xuất hiện trong hòm thư toàn công ty.
Người gửi:
Thẩm Thanh.
Tiêu đề:
Thông báo nghỉ việc.
Toàn bộ văn phòng chấn động.
Điện thoại của tôi bắt đầu rung liên tục.
Tin nhắn.
Cuộc gọi.
Email.
Dồn dập kéo tới.
Lâm Niệm là người đầu tiên lao tới.
“Cậu gửi thật luôn rồi?”
“Tớ tưởng cậu còn cân nhắc vài ngày.”
Tôi cười.
“Không cần nữa.”
Đúng lúc đó.
Chu Hạc cũng đi tới.
Trong tay cầm một phong bì.
Anh ấy đặt xuống bàn tôi.
“Tôi cũng nộp rồi.”
Tôi sững người.
“Cậu làm gì vậy?”
Chu Hạc nhún vai.
“Tôi theo chị làm dự án ba năm.”
“Tôi biết ai mới là người khiến khách hàng ký hợp đồng.”
“Nếu người đó đi rồi.”
“Tôi ở lại làm gì?”
Còn chưa kịp phản ứng.
Một phong bì khác lại xuất hiện.
Là chị Trần.
“Thêm tôi nữa.”
“Tôi lớn tuổi rồi.”
“Không muốn tiếp tục tăng ca vì người không biết trân trọng công sức người khác.”
Ba phong bì.
Nằm cạnh nhau trên bàn.
Lâm Niệm nhìn cảnh ấy.
Khóe mắt hơi đỏ.
Sau đó cô ấy bỗng cười.
“Các người đợi tôi chút.”
“Tôi đi in đơn.”
Tôi ngẩn người.
Nhìn theo bóng lưng cô ấy chạy về phía máy in.
Lần đầu tiên sau rất nhiều ngày.
Tôi cảm thấy sống mũi cay cay.
Không phải vì đau lòng.
Mà vì cảm động.
Hóa ra.
Năm năm qua.
Những gì tôi xây dựng không chỉ là khách hàng.
Không chỉ là dự án.
Mà còn là những người đồng đội.
Mà ở tầng trên.
Trong văn phòng tổng giám đốc.
Khi thư ký hớt hải báo tin bốn nhân sự chủ chốt đồng loạt nộp đơn.
Chiếc cốc cà phê trong tay Phó Hàn Châu rơi thẳng xuống đất.
Lần đầu tiên.
Chaporia
Bình Luận (0)