20px

Anh thật sự cảm thấy có điều gì đó đang vượt khỏi tầm kiểm soát.

5

Thẩm Thanh nghỉ việc.

Tin tức ấy giống như một viên đá ném vào mặt hồ tưởng chừng bình lặng.

Ngày đầu tiên.

Phó Hàn Châu vẫn rất bình tĩnh.

Trong cuộc họp quản lý cấp cao sáng hôm đó, anh chỉ nói một câu:

“Phòng truyền thông vẫn vận hành bình thường.”

“Tô Nhu sẽ tạm thời tiếp nhận một phần công việc.”

Không ai lên tiếng.

Nhưng sắc mặt mọi người đều rất khó coi.

Ai cũng hiểu.

Tiếp nhận công việc và thay thế một người là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Nhất là người đó còn là Thẩm Thanh.

Người đã xây dựng toàn bộ hệ thống khách hàng của công ty.

Trong khi đó.

Tôi đang ở nhà.

Sau năm năm.

Lần đầu tiên tôi ngủ một giấc đến tận chín giờ sáng.

Không điện thoại công việc.

Không email khẩn cấp.

Không cuộc họp lúc nửa đêm.

Ánh nắng xuyên qua rèm cửa rơi xuống mặt sàn.

Tôi ngồi trên sofa.

Pha cho mình một ly cà phê.

Cảm giác ấy xa lạ đến mức khiến tôi bật cười.

Đúng lúc đó.

Điện thoại rung lên.

Là số lạ.

“Tôi là Thẩm Thanh.”

Đầu dây bên kia lập tức truyền tới giọng nói quen thuộc.

“Cô Thẩm?”

“Tôi là Lý tổng của Tinh Huy.”

Tôi hơi khựng lại.

Tinh Huy là một khách hàng lâu năm.

Tôi từng theo dự án của họ suốt ba năm.

“Lý tổng.”

“Nghe nói cô nghỉ việc rồi?”

Tôi cười.

“Tin tức của ngài nhanh thật.”

“Không phải tôi nhanh.”

Đối phương cười khổ.

“Mà là cả ngành đều biết rồi.”

Ông ấy dừng một chút.

Sau đó hỏi:

“Vậy cô chuẩn bị đi đâu?”

Tôi hơi bất ngờ.

“Tạm thời vẫn chưa quyết định.”

Đầu dây bên kia lập tức đáp:

“Nếu cô tự mở công ty.”

“Nhớ báo tôi một tiếng.”

“Dự án năm sau của chúng tôi sẽ giao cho cô.”

Tôi sững người.

Còn chưa kịp trả lời.

Ông ấy đã nói tiếp:

“Thành thật mà nói.”

“Chúng tôi ký hợp đồng với bên Phó tổng.”

“Nhưng người chúng tôi tin là cô.”

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi còn chưa hoàn hồn.

Điện thoại lại rung lên.

Lần này là Trương tổng.

Sau đó là Vương tổng.

Rồi Chu tổng.

Chưa đầy một buổi sáng.

Mười một cuộc điện thoại.

Tất cả đều là khách hàng.

Tất cả đều hỏi cùng một câu.

“Cô đi đâu?”

Tôi ngồi lặng trước cửa sổ.

Lần đầu tiên nhận ra.

Những năm tháng mình tưởng chỉ đang làm việc.

Hóa ra lại vô tình tích lũy được nhiều niềm tin đến vậy.

Cùng lúc đó.

Tại công ty.

Tô Nhu đang ngồi trong phòng họp.

Đối diện là một khách hàng mới.

“Nội dung hợp tác lần này…”

Cô ta vừa mở tài liệu.

Điện thoại khách hàng đã rung lên.

Đối phương nhìn màn hình.

Sau đó đứng dậy.

“Xin lỗi.”

“Tôi cần gọi một cuộc điện thoại.”

Mười phút sau.

Người kia quay lại.

Nụ cười trên mặt đã biến mất.

“Phó tổng.”

“Tôi nghĩ dự án này nên tạm dừng trước.”

Sắc mặt Phó Hàn Châu thay đổi.

“Ý anh là gì?”

Khách hàng thở dài.

“Người phụ trách trước đây là Thẩm Thanh.”

“Hiện tại cô ấy không còn ở đây.”

“Chúng tôi cần đánh giá lại rủi ro hợp tác.”

Nói xong.

Đối phương trực tiếp rời đi.

Phòng họp rơi vào im lặng.

Tô Nhu ngồi chết lặng.

Phó Hàn Châu nhíu mày.

Lần đầu tiên cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Ba ngày sau.

Sự việc bắt đầu vượt khỏi dự đoán.

Phòng kinh doanh liên tục nhận được yêu cầu đánh giá lại hợp đồng.

Hai khách hàng tạm hoãn gia hạn.

Một khách hàng đề nghị thay đổi người phụ trách.

Thậm chí có người gọi thẳng tới công ty hỏi:

“Thẩm Thanh còn ở đó không?”

Khi nhận được câu trả lời phủ định.

Bên kia lập tức cúp máy.

Buổi tối.

Phó Hàn Châu ngồi một mình trong văn phòng.

Trước mặt là báo cáo doanh thu.

Lần đầu tiên sau nhiều năm.

Anh không tập trung nổi.

Đúng lúc ấy.

Thư ký gõ cửa.

“Phó tổng.”

“Có chuyện gì?”

“Có email từ Hoa Hòa.”

Ánh mắt anh lập tức sáng lên.

“Đưa đây.”

Nhưng chỉ vài giây sau.

Sắc mặt anh đã hoàn toàn thay đổi.

Nội dung email rất ngắn.

“Do thay đổi nhân sự phụ trách chính, Hoa Hòa quyết định tạm thời đình chỉ giai đoạn triển khai tiếp theo để đánh giá lại năng lực đội ngũ.”

Ký tên:

Trịnh Vĩ.

Chiếc bút trong tay Phó Hàn Châu rơi xuống bàn.

Hoa Hòa.

Là dự án lớn nhất năm nay.

Cũng là dự án anh đặt rất nhiều kỳ vọng.

Vậy mà bây giờ…

Bị đình chỉ.

Bởi vì Thẩm Thanh nghỉ việc.

“Tại sao?”

Anh lẩm bẩm.

“Chỉ là một nhân viên thôi mà…”

Đúng lúc ấy.

Cửa văn phòng lại mở ra.

Tô Nhu bước vào.

Hai mắt đỏ hoe.

“Anh Hàn Châu…”

“Em đã rất cố gắng rồi.”

“Nhưng khách hàng cứ hỏi về chị Thanh.”

“Em thật sự không biết phải làm sao.”

Phó Hàn Châu nhìn cô ta.

Lần đầu tiên.

Anh không còn cảm thấy thương xót.

Trong đầu anh chỉ hiện lên một câu hỏi.

Nếu hôm đó.

Người đứng trên bục thuyết trình không phải Thẩm Thanh.

Liệu Hoa Hòa có ký hợp đồng không?

Nếu năm năm qua.

Không có Thẩm Thanh.

Liệu công ty có đi được đến hôm nay không?

Nhưng rất nhanh.

Anh lắc đầu.

Không.

Không thể nào.

Anh mới là người sáng lập.

Anh mới là tổng giám đốc.

Công ty này không thể phụ thuộc vào một người.

Tuyệt đối không thể.

Buổi tối.

Tôi nhận được một cuộc gọi khác.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...