20px

Cô ta nhỏ giọng.

Phó Hàn Châu ngồi đối diện.

Nhíu mày.

“Đừng quan tâm mấy chuyện này.”

“Em chỉ cần làm tốt công việc của mình.”

“Vâng.”

Tô Nhu ngoan ngoãn gật đầu.

Nhưng trong mắt lại thoáng hiện ý cười.

Đúng lúc đó.

Cửa văn phòng bị đẩy mạnh.

Thư ký bước vào.

Sắc mặt tái nhợt.

“Phó tổng.”

“Lại có thêm ba khách hàng xin tạm dừng hợp tác.”

“Tổng cộng đã là bảy bên rồi.”

Căn phòng lập tức yên lặng.

Sắc mặt Phó Hàn Châu càng lúc càng khó coi.

“Nguyên nhân?”

Thư ký ngập ngừng.

“Bọn họ đều nói…”

“Muốn đợi xem quyết định tiếp theo của cô Thẩm.”

Bàn tay cầm bút của Phó Hàn Châu khựng lại.

Lần đầu tiên.

Một cảm giác bất an thật sự xuất hiện.

Buổi tối.

Tôi ngồi trước máy tính.

Mở từng thư mục một.

Email.

Lịch họp.

Biên bản dự án.

Tin nhắn công việc.

Ghi âm cuộc họp.

Tất cả đều được phân loại rõ ràng.

Nếu đã muốn chơi.

Vậy tôi sẽ chơi đến cùng.

Tô Nhu muốn dùng lời nói.

Tôi sẽ dùng bằng chứng.

Phó Hàn Châu muốn giả vờ không nhìn thấy.

Vậy tôi sẽ khiến anh nhìn thật rõ.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại rung lên.

Là một bài đăng mới của Lâm Niệm.

Chỉ có một câu ngắn ngủi.

Không giải thích.

Không tranh cãi.

Không chỉ đích danh ai.

Nhưng lại khiến vô số người dừng lại.

“Tôi từng thấy có người mất ba tháng làm dự án.”

“Tôi cũng từng thấy có người mất ba ngày học thuộc dự án.”

“Nhưng tôi chưa từng thấy người làm thật phải đi xin lỗi người học thuộc lòng.”

Bài đăng vừa xuất hiện.

Bình luận lập tức bùng nổ.

Mà tôi nhìn màn hình.

Khóe môi cuối cùng cũng cong lên.

Trò chơi này.

Mới chỉ bắt đầu thôi.

7

Hội nghị Truyền thông Toàn quốc diễn ra vào thứ sáu.

Đây là sự kiện lớn nhất trong ngành năm nay.

Hơn một nghìn người tham dự.

Bao gồm lãnh đạo doanh nghiệp, chuyên gia truyền thông, các tập đoàn lớn cùng hàng chục cơ quan báo chí.

Trước đây.

Người được mời diễn thuyết trong chuyên đề chiến lược truyền thông luôn là tôi.

Nhưng năm nay.

Tên trên danh sách khách mời lại đổi thành Tô Nhu.

Tin tức vừa công bố.

Trong ngành lập tức dậy sóng.

Không ít người ngạc nhiên.

Cũng có không ít người cho rằng Tô Nhu thật sự có tài năng.

Dù sao gần đây.

Những câu chuyện về “thực tập sinh thiên tài” đã được lan truyền rất nhiều.

Còn tôi.

Trở thành người phụ nữ đố kỵ, rời công ty rồi kéo khách hàng bỏ đi.

Một kẻ thất bại.

Ít nhất trong mắt những người chỉ nghe tin đồn.

Là như vậy.

Sáng hôm đó.

Tôi mặc một bộ vest màu trắng đơn giản.

Ngồi ở hàng ghế khách mời.

Bên cạnh là Lâm Niệm.

Cô ấy vừa nhìn lên sân khấu vừa nghiến răng.

“Tớ thật sự muốn xem hôm nay cô ta diễn được đến đâu.”

Tôi bật cười.

“Bình tĩnh.”

“Bình tĩnh cái gì.”

Lâm Niệm hừ lạnh.

“Cô ta sắp đứng trên sân khấu bằng công sức của cậu đấy.”

Tôi không trả lời.

Chỉ nhìn về phía bục diễn thuyết.

Ở hàng ghế đầu.

Phó Hàn Châu đang chỉnh lại cà vạt cho Tô Nhu.

Động tác dịu dàng như chăm sóc một báu vật.

Tô Nhu cúi đầu cười.

Ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Khung cảnh ấy.

Nếu là một tháng trước.

Có lẽ tôi sẽ đau lòng.

Nhưng hiện tại.

Trong lòng tôi không còn gợn sóng.

Người thật sự buông bỏ.

Là khi nhìn thấy cảnh từng khiến mình đau đớn nhất mà không còn cảm xúc.

Mười giờ.

Hội nghị chính thức bắt đầu.

Sau vài phần chia sẻ.

Người dẫn chương trình bước lên sân khấu.

“Tiếp theo.”

“Xin mời cô Tô Nhu, đại diện Công ty Truyền thông Tinh Huy, chia sẻ về mô hình quản lý hệ sinh thái truyền thông đa tầng.”

Tiếng vỗ tay vang lên.

Tô Nhu hít sâu một hơi.

Bước lên sân khấu.

Ánh đèn rọi xuống.

Chiếc váy màu xanh nhạt khiến cô ta trông càng thêm dịu dàng.

“Xin chào mọi người.”

“Tôi là Tô Nhu.”

“Tôi rất vinh dự được đứng ở đây hôm nay.”

PPT xuất hiện trên màn hình.

Ngay khi nhìn thấy trang đầu tiên.

Lâm Niệm lập tức siết chặt tay.

Bởi vì đó là bản đồ chiến lược truyền thông của Hoa Hòa.

Là thứ tôi từng thức trắng vô số đêm mới hoàn thiện.

Tô Nhu bắt đầu trình bày.

Từng câu.

Từng chữ.

Đều quen thuộc đến mức tôi có thể đọc tiếp mà không cần nhìn màn hình.

Bởi vì đó vốn là lời của tôi.

Mười phút đầu.

Mọi thứ diễn ra rất thuận lợi.

Không ít người bên dưới liên tục gật đầu.

Thậm chí có người ghi chép.

Khóe môi Phó Hàn Châu cũng dần xuất hiện ý cười.

Có lẽ anh nghĩ.

Chỉ cần vượt qua hôm nay.

Mọi nghi ngờ sẽ biến mất.

Nhưng đúng lúc đó.

Người dẫn chương trình bỗng nhận được một tờ giấy.

Sau khi đọc xong.

Anh ta hơi ngạc nhiên.

“Cô Tô.”

“Phần hỏi đáp hôm nay có thêm một vị khách đặc biệt muốn trao đổi.”

Tô Nhu mỉm cười.

“Vâng.”

“Xin mời.”

Ngay giây tiếp theo.

Một bóng người đứng dậy từ hàng ghế VIP.

Cả hội trường lập tức xôn xao.

Bởi vì người đó là Hà Minh Viễn.

Một trong những chuyên gia truyền thông có sức ảnh hưởng nhất cả nước.

Ông cầm micro.

Giọng nói điềm tĩnh.

“Cô Tô.”

“Tôi muốn hỏi.”

“Trong chiến lược mà cô vừa trình bày, mô hình phân tầng truyền thông được xây dựng dựa trên lý thuyết nào?”

Nụ cười trên mặt Tô Nhu thoáng cứng lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...