20px

Câu hỏi này…

Không nằm trong bài học thuộc lòng.

“Là…”

“Là từ kinh nghiệm thực tiễn.”

Cô ta đáp.

Hà Minh Viễn gật đầu.

“Vậy người đề xuất đầu tiên là ai?”

“Là… nhóm dự án của chúng tôi.”

“Nhóm nào?”

Không khí bắt đầu thay đổi.

Tô Nhu siết chặt micro.

“Là…”

“Là nhóm của công ty chúng tôi.”

Phía dưới đã bắt đầu xuất hiện tiếng bàn tán.

Đúng lúc ấy.

Một giọng nói khác vang lên.

“Xin lỗi.”

“Tôi cũng có một câu hỏi.”

Người đứng lên lần này là Trịnh Vĩ.

Cả hội trường lập tức ồ lên.

Hai nhân vật lớn cùng lúc chất vấn.

Điều này trước giờ chưa từng xảy ra.

Trịnh Vĩ nhìn thẳng Tô Nhu.

“Trong bản chiến lược cô vừa trình bày.”

“Phần xử lý khủng hoảng truyền thông cấp một được hoàn thành ngày nào?”

Mồ hôi trên trán Tô Nhu bắt đầu xuất hiện.

“Khoảng… tháng ba.”

“Ngày bao nhiêu?”

“Tôi không nhớ rõ.”

“Vậy người viết là ai?”

Tô Nhu hoàn toàn chết lặng.

Bởi vì cô ta không biết.

Không ai nói cho cô ta biết.

Bởi vì người viết vốn không phải cô ta.

Đúng lúc đó.

Màn hình lớn phía sau bỗng tối xuống.

Toàn hội trường sửng sốt.

Một giây sau.

Một giao diện tài liệu xuất hiện.

Là lịch sử chỉnh sửa dự án Hoa Hòa.

Người chỉnh sửa đầu tiên:

Thẩm Thanh.

Người chỉnh sửa lần hai:

Thẩm Thanh.

Lần ba.

Lần bốn.

Lần năm.

Vẫn là Thẩm Thanh.

Hơn hai trăm bản ghi.

Không xuất hiện tên Tô Nhu dù chỉ một lần.

Cả hội trường hoàn toàn nổ tung.

“Trời ơi…”

“Là người khác viết sao?”

“Vậy cô ta vừa diễn thuyết cái gì?”

“Đây chẳng phải chiếm dụng thành quả của người khác à?”

Tiếng bàn tán dâng lên như thủy triều.

Tô Nhu đứng cứng trên sân khấu.

Sắc mặt trắng bệch.

Phó Hàn Châu bật dậy.

“Dừng lại!”

Nhưng không ai nghe anh.

Màn hình tiếp tục chuyển sang email dự án.

Biên bản họp.

Bảng phân công.

Toàn bộ đều ghi rõ người phụ trách chính:

Thẩm Thanh.

Tô Nhu chỉ xuất hiện ở cuối danh sách.

Với ghi chú:

Thực tập sinh.

Hội trường im lặng vài giây.

Sau đó bùng nổ dữ dội hơn.

Danh tiếng mà Tô Nhu cố xây dựng suốt thời gian qua.

Sụp đổ ngay tại chỗ.

Giữa vô số ánh mắt.

Hà Minh Viễn cầm micro.

Chậm rãi nói:

“Tôi luôn tin rằng.”

“Người làm thật có thể không nói.”

“Nhưng thành quả của họ sẽ biết lên tiếng.”

Ông dừng lại.

Sau đó nhìn thẳng về phía tôi.

“Và người mà Hoa Hòa muốn hợp tác từ đầu đến cuối.”

“Chưa từng là ai khác.”

“Mà là Thẩm Thanh.”

Ánh đèn sân khấu.

Hàng nghìn ánh mắt.

Đồng loạt hướng về vị trí tôi đang ngồi.

Trong khoảnh khắc ấy.

Tôi nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn của Tô Nhu.

Nhìn thấy sắc mặt tái mét của Phó Hàn Châu.

Cũng nhìn thấy vô số người đứng dậy vỗ tay.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày.

Sự thật cuối cùng cũng được nhìn thấy dưới ánh sáng.

8

Hội nghị kết thúc chưa đầy hai tiếng.

Video ghi lại toàn bộ sự việc đã lan khắp giới truyền thông.

Tô Nhu.

Thực tập sinh thiên tài.

Ngôi sao mới nổi.

Những danh xưng từng được tâng bốc suốt một tháng qua.

Chỉ trong một buổi chiều.

Đã trở thành trò cười.

Trên mạng.

Bình luận tăng với tốc độ chóng mặt.

“Thì ra là học thuộc bài của người khác.”

“Thực tập sinh giờ ghê thật.”

“Không biết xấu hổ đến mức này cũng hiếm.”

“Người bị vu oan mới đáng thương.”

Những bài đăng từng công kích Thẩm Thanh trước đó cũng lần lượt bị đào lại.

Càng đào.

Càng thấy vô lý.

Rất nhiều người bắt đầu truy tìm nguồn gốc tin đồn.

Mà tất cả manh mối.

Cuối cùng đều chỉ về cùng một nơi.

Công ty của Phó Hàn Châu.

Bảy giờ tối.

Phòng họp tầng mười sáu.

Toàn bộ quản lý cấp cao đều có mặt.

Không khí nặng nề đến mức khiến người ta khó thở.

Bản báo cáo doanh thu được chiếu lên màn hình.

Con số đỏ chói.

Ba khách hàng hủy hợp đồng.

Bảy khách hàng tạm dừng hợp tác.

Hai dự án trọng điểm bị đóng băng.

Doanh thu quý sau dự kiến giảm hơn ba mươi phần trăm.

Không ai dám lên tiếng.

Cuối cùng.

Giám đốc tài chính cẩn thận mở lời.

“Phó tổng.”

“Nếu tình hình tiếp tục như vậy…”

“Dòng tiền sẽ gặp vấn đề.”

Bàn tay Phó Hàn Châu siết chặt.

Anh nhìn từng con số.

Lần đầu tiên cảm thấy bất lực.

Ba năm trước.

Công ty từng đối mặt khủng hoảng tương tự.

Khi ấy.

Người thức trắng đêm giải quyết mọi chuyện là Thẩm Thanh.

Người gọi điện cho từng khách hàng là Thẩm Thanh.

Người cứu công ty thoát khỏi bờ vực cũng là Thẩm Thanh.

Mà hiện tại.

Chiếc ghế đó trống không.

Cuộc họp kéo dài đến mười giờ tối.

Khi mọi người lần lượt rời đi.

Chỉ còn lại một mình Phó Hàn Châu.

Anh ngồi trong phòng tối.

Nhìn ánh đèn thành phố ngoài cửa kính.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Tô Nhu.

“Anh Hàn Châu.”

“Em đang ở dưới lầu.”

“Nói chuyện một lát được không?”

Mười phút sau.

Hai người ngồi trong quán cà phê đối diện công ty.

Tô Nhu cúi đầu.

Hai mắt đỏ hoe.

“Anh.”

“Em xin lỗi.”

“Em không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.”

Phó Hàn Châu xoa trán.

Giọng đầy mệt mỏi.

“Hiện tại nói những chuyện này còn ý nghĩa gì?”

Tô Nhu cắn môi.

“Em cũng là người bị hại.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...