20px

Động tác của Phó Hàn Châu chợt dừng lại.

“Em nói gì?”

“Em thật sự không biết đó là tài liệu của chị Thanh.”

Tô Nhu nhỏ giọng.

“Là anh bảo em học.”

“Là anh bảo em lên sân khấu.”

“Em chỉ làm theo lời anh thôi.”

Không khí xung quanh lập tức đông cứng.

Phó Hàn Châu nhìn cô ta.

Giống như lần đầu tiên quen biết.

“Ý em là…”

“Đều là lỗi của tôi?”

Tô Nhu vội lắc đầu.

“Em không có ý đó.”

“Nhưng nếu lúc đầu anh không bắt em thay chị Thanh…”

“Thì mọi chuyện đã không xảy ra.”

Từng câu từng chữ.

Giống như dao.

Đâm thẳng vào ngực anh.

Bởi vì đó chính là sự thật.

Nhưng người nói ra lại là người anh bảo vệ nhất.

Anh từng nghĩ.

Tô Nhu đơn thuần.

Lương thiện.

Cần được che chở.

Nhưng giờ phút này.

Khi công ty gặp nguy cơ.

Điều đầu tiên cô ta làm không phải cùng gánh vác.

Mà là tìm cách phủi sạch trách nhiệm.

Đẩy tất cả lên người anh.

“Anh.”

Tô Nhu tiếp tục nói.

“Hay là…”

“Em nghỉ việc nhé.”

“Như vậy áp lực dư luận sẽ nhỏ hơn.”

Phó Hàn Châu bỗng bật cười.

Một nụ cười chua chát.

Anh cuối cùng cũng hiểu.

Tô Nhu muốn chạy.

Khi công ty còn phát triển.

Cô ta ở lại.

Khi công ty bắt đầu gặp khó khăn.

Cô ta muốn rời đi.

Mọi thứ đều đơn giản như vậy.

Tối hôm đó.

Phó Hàn Châu về căn hộ.

Căn hộ rộng hơn hai trăm mét vuông.

Yên tĩnh đến đáng sợ.

Anh đứng trước cửa rất lâu.

Mới nhớ ra.

Thẩm Thanh đã chuyển đi từ hơn nửa tháng trước.

Không còn ai để đèn chờ anh.

Không còn bữa ăn khuya.

Không còn người nhắc anh uống thuốc khi đau dạ dày.

Trên bàn ăn.

Vẫn còn chiếc cốc đôi năm đó hai người cùng mua.

Một chiếc của anh.

Một chiếc của cô.

Bỗng nhiên.

Anh nhớ tới những năm đầu khởi nghiệp.

Mùa đông năm ấy.

Công ty chưa có tiền thuê văn phòng tử tế.

Điều hòa hỏng suốt một tháng.

Thẩm Thanh đeo găng tay đánh máy.

Mười đầu ngón tay đỏ bừng.

Nhưng vẫn kiên trì làm việc.

Khi đó anh từng nắm tay cô.

Nói rằng:

“Đợi công ty thành công.”

“Anh nhất định không để em chịu khổ nữa.”

Nhưng cuối cùng.

Người khiến cô chịu khổ nhiều nhất.

Lại là anh.

Ba ngày sau.

Tin tức Tô Nhu chủ động nghỉ việc lan ra.

Nhưng không ai quan tâm nữa.

Bởi vì danh tiếng của cô ta đã hoàn toàn sụp đổ.

Trong khi đó.

Tôi chính thức nhận lời mời của Hà Minh Viễn.

Tin tức vừa công bố.

Giới truyền thông lại một lần nữa chấn động.

Bởi vì vị trí tôi nhận được.

Là giám đốc điều hành trung tâm chiến lược mới.

Quyền hạn gần như ngang hàng với ban quản lý cấp cao.

Trong buổi công bố.

Hà Minh Viễn chỉ nói một câu.

“Có những người.”

“Họ không cần người khác trao cơ hội.”

“Bởi vì bản thân họ chính là cơ hội.”

Video ấy.

Đúng lúc xuất hiện trên màn hình điện thoại của Phó Hàn Châu.

Anh nhìn rất lâu.

Rất lâu.

Sau đó mở danh bạ.

Ngón tay dừng lại trên cái tên quen thuộc.

Thẩm Thanh.

Ba mươi giây trôi qua.

Cuối cùng.

Anh vẫn nhấn gọi.

Điện thoại đổ chuông.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Đầu dây bên kia kết nối.

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Bình tĩnh.

Xa cách.

“Phó tổng.”

Nghe cách xưng hô ấy.

Tim anh bỗng đau nhói.

Trước đây.

Cô luôn gọi anh là Hàn Châu.

Hiện tại.

Chỉ còn lại hai chữ.

Phó tổng.

“Thanh Thanh.”

Anh khàn giọng.

“Chúng ta gặp nhau được không?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Sau đó đáp:

“Được.”

“Ngày mai.”

“Tôi cũng có vài thứ muốn trả lại anh.”

Cuộc gọi kết thúc.

Phó Hàn Châu ngồi yên tại chỗ.

Không hiểu vì sao.

Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt.

Giống như ngày mai.

Anh sẽ mất đi thứ gì đó.

Mãi mãi.

9

Buổi gặp được hẹn vào chiều hôm sau.

Là quán cà phê mà tôi và Phó Hàn Châu từng thường xuyên lui tới.

Năm năm trước.

Khi công ty còn chưa có văn phòng riêng.

Chúng tôi thường ngồi ở góc trong cùng của quán.

Một ly cà phê.

Hai chiếc laptop.

Có khi làm việc đến tận lúc đóng cửa.

Tôi đến sớm mười phút.

Ngồi cạnh cửa sổ.

Gọi một ly Americano như thói quen.

Nhưng lần này.

Tôi không mở laptop.

Cũng không xem tài liệu.

Chỉ lặng lẽ nhìn dòng người ngoài phố.

Đúng ba giờ.

Phó Hàn Châu xuất hiện.

Mới hơn một tháng không gặp.

Anh lại như già đi vài tuổi.

Cằm lún phún râu.

Ánh mắt đầy mệt mỏi.

Không còn dáng vẻ thong dong của vị tổng giám đốc năm nào.

Anh ngồi xuống đối diện.

Hai người đều không nói gì.

Một lúc lâu.

Vẫn là anh mở lời trước.

“Em dạo này ổn không?”

Tôi gật đầu.

“Khá tốt.”

“Công việc mới thế nào?”

“Cũng tốt.”

Lại là khoảng lặng kéo dài.

Giống như hai người xa lạ đang cố tìm chủ đề để nói.

Cuối cùng.

Phó Hàn Châu cười khổ.

“Thanh Thanh.”

“Anh chưa từng nghĩ.”

“Có một ngày chúng ta sẽ ngồi như thế này.”

Tôi không đáp.

Bởi vì tôi cũng chưa từng nghĩ.

Năm năm trước.

Khi anh quỳ xuống cầu hôn tôi.

Tôi từng cho rằng người đàn ông này sẽ là người cùng tôi đi hết cuộc đời.

Khi đó.

Anh lấy toàn bộ tiền tiết kiệm mua chiếc nhẫn này.

Không lớn.

Không quá đắt.

Nhưng anh đã đỏ mắt nói với tôi:

“Anh không có gì cả.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...