“Vâng vâng vâng, Đại tiểu thư nói rất đúng! Nha đầu này có thể được đi theo hầu hạ người, chính là phúc phận mà tám đời nó tu luyện mới có được!”
Ta không tiếp tục để ý tới bà ta nữa, chỉ nhìn A Thất vẫn còn quỳ dưới đất mà nói:
“Đứng lên, đi theo ta.”
A Thất có chút bối rối và không biết phải làm sao, nàng chậm rãi đứng dậy, rụt rè đi theo sau lưng ta.
Ta dẫn theo nàng, nhưng cũng không quay trở về viện tử của mình, mà đi quanh toàn bộ khu Đảo Tọa Phòng, lần lượt đi từng nhà từng phòng để xem xét.
Rất nhanh sau đó, ta lại “mua” thêm được vài nha hoàn cùng mấy bà tử có hoàn cảnh gần giống như A Thất.
Các nàng đều có một điểm giống nhau.
Đó là bị bắt nạt, bị chèn ép, bị người khác giẫm đạp, nhưng sâu trong đôi mắt vẫn còn cất giấu một tia lửa của sự không cam lòng chịu khuất phục.
Ta đưa toàn bộ mười lăm người các nàng trở về căn tiểu viện chất đầy vàng bạc của ta.
Vừa bước chân qua cửa, các nàng liền bị ánh vàng rực rỡ trong phòng làm cho chói mắt, đến mức gần như không thể mở mắt nhìn rõ.
“Đại tiểu thư…”
“Ta tên là Lâm Kinh Nguyệt.”
Ta ngắt lời các nàng.
“Từ ngày hôm nay trở đi, các ngươi không cần phải tự xưng là nô tỳ nữa, cũng không cần phải nhìn sắc mặt của bất kỳ ai mà sống.”
“Các ngươi chỉ cần nghe theo mệnh lệnh của một mình ta.”
Ta cầm thanh “Hắc Sát” trong tay, mạnh mẽ đặt xuống mặt bàn.
“Ta cho các ngươi đồ ăn, cho các ngươi quần áo, cho các ngươi sự tôn nghiêm, cho các ngươi bản lĩnh để có thể tiếp tục sống sót.”
“Ta chỉ có duy nhất một yêu cầu.”
Ánh mắt ta chậm rãi quét qua từng khuôn mặt vừa mờ mịt, vừa kích động, vừa thấp thoáng ánh lên hy vọng của các nàng.
“Ta muốn các ngươi trở thành một thanh đao.”
“Một thanh đao chỉ vì một mình ta mà g /iết người.”
10
Ta bắt đầu huấn luyện các nàng.
Không phải những thứ mà các tiểu thư khuê các thường học như thêu thùa, đàn hát, cầm kỳ thi họa.
Mà là thuật g /iết người đơn giản nhất, trực tiếp nhất, cũng t /àn nh /ẫn nhất.
Ta dạy các nàng làm thế nào dùng sức lực nhỏ nhất để vặn g /ãy cổ một người.
Dạy các nàng làm thế nào dùng một cây trâm cài tóc nhỏ bé đ /âm x /uyên yết hầu của một người.
Dạy các nàng làm thế nào để bước đi trong bóng tối, giống như một bóng ma, không phát ra bất kỳ một tiếng động nào.
Tất cả những thứ đó, đều là bản lĩnh mà ta đã phải dùng chính mạng sống của mình để đổi lấy tại Độc Long Đàm.
Ban đầu, các nàng sẽ sợ hãi.
Sẽ nôn mửa.
Sẽ bởi vì nhìn thấy m /áu mà ngất đi.
Ta không mắng các nàng.
Cũng không trừng phạt các nàng.
Ta chỉ đưa các nàng đến khu chợ buôn bán nô lệ lớn nhất kinh thành.
Để các nàng tận mắt chứng kiến những nô lệ bị mua đi bán lại kia, đã bị đối xử như súc vật ra sao, bị roi quất đ /ánh như thế nào, bị làm nhục như thế nào, thậm chí còn bị đ /ánh đến ch /ế/t ngay trước mặt mọi người như thế nào.
“Nhìn thấy chưa?”
Ta chỉ vào một nữ nô bị xích bằng xiềng sắt, đôi mắt trống rỗng, không còn chút ánh sáng nào, rồi nhìn các nàng mà nói:
“Nếu các ngươi không đủ mạnh, không đủ tàn nhẫn, vậy đây chính là kết cục cuối cùng của các ngươi.”
“Trong cái thế đạo này, nữ nhân muốn sống sót, hoặc là dựa vào nam nhân, hoặc là dựa vào chính bản thân mình.”
“Nam nhân mà đáng tin được, thì heo mẹ cũng có thể leo cây. Các ngươi thật sự muốn đem tính mạng của chính mình giao vào tay người khác sao?”
Các nàng đều trầm mặc.
Nhưng kể từ ngày hôm đó trở đi, ánh mắt của các nàng đã hoàn toàn thay đổi.
Sự khổ luyện trở nên càng ngày càng khắc nghiệt hơn.
Mỗi lần ra tay cũng trở nên dứt khoát, quyết đoán hơn trước rất nhiều.
Cùng vào lúc đó, Lâm Thanh Tuyết cũng không hề nhàn rỗi.
Những thủ đoạn nhỏ sau lưng của nàng ta, từ đầu đến cuối chưa từng ngừng lại.
Đầu tiên, nàng ta phái tới một vị ma ma dạy quy củ, nói rằng muốn đến dạy ta cái gọi là “quy củ”.
Vị ma ma kia ỷ vào việc bản thân từng bước ra từ trong cung, luôn bày ra dáng vẻ vênh váo tự đắc, kiêu ngạo coi thường người khác.
Vừa mở miệng, bà ta đã nói nào là:
“Nữ tử không có tài mới chính là đức hạnh.”
“Tam tòng tứ đức.”
Những lời đó gần như lúc nào cũng treo bên miệng bà ta.
Ta không hề phí lời với bà ta.
Bà ta muốn dùng thước giới bằng gỗ đàn đánh vào lòng bàn tay ta, ta liền trực tiếp nắm lấy tay bà ta, ngay trước mặt bà ta, bóp nát cây thước giới bằng gỗ đàn ấy thành từng tấc từng tấc, cuối cùng biến nó thành một đống bột vụn.
Sau đó, ta thuận tay b/óp dọa gần như muốn nát cả xương bàn tay còn lại của bà ta.
“Cút về nói với chủ tử của ngươi, nếu còn dám phái người tới chỗ ta lải nhải những lời vô nghĩa nữa, lần tiếp theo bị bóp nát sẽ chính là xương của nàng ta.”
Chaporia
Bình Luận (0)