Ngủ Riêng/Chương 6C. 6
20px

Kể từ ngày hôm đó trở đi, không còn bất kỳ ai dám đứng trước mặt ta nhắc đến hai chữ “quy củ” nữa.

11

Sau sự việc ma ma dạy quy củ, Lâm Thanh Tuyết quả thật yên phận được vài ngày.

Ta còn tưởng rằng nàng ta đã biết điều.

Không ngờ, nàng ta lại đổi sang một thủ đoạn càng âm hiểm, càng đ/ộc á/c hơn.

Hôm đó vào buổi trưa, bữa cơm được phòng bếp đưa tới có đầy đủ sắc, hương, vị, nhìn qua không có bất kỳ điểm nào bất thường.

A Thất theo thường lệ dùng ngân châm để thử đ /ộc.

Ngân châm không hề chuyển sang màu đen.

Nhưng ngay khi nàng chuẩn bị bưng thức ăn đặt trước mặt ta, ta lại ngửi thấy một mùi hương lạ cực kỳ nhạt, nhạt đến mức gần như không thể phát hiện ra.

Đó là mùi của “Thất Nhật Đoạn Tràng Thảo”.

Đó là một loại đ /ộc dược vô sắc vô vị, ngay cả ngân châm cũng không thể thử ra được.

Nếu không kịp thời cứu chữa và dùng thuốc giải, sau khi trúng đ /ộc bảy ngày, người trúng đ /ộc sẽ bị t /hủng r /uột, nát bụng mà ch /ế/t.

Bề ngoài, triệu chứng của nó lại giống hệt một chứng bệnh cấp tính, khiến người khác khó lòng sinh nghi.

Đến khi phát hiện ra chân tướng, e rằng đã quá muộn, cho dù là thần tiên hạ phàm cũng không thể cứu nổi.

Loại đ /ộc này, ta đã từng nhìn thấy ở Miêu Cương.

Xem ra, phía sau Lâm Thanh Tuyết có người cao tay chỉ điểm.

Ta không hề để lộ bất kỳ biểu cảm khác thường nào, bình tĩnh ra lệnh cho A Thất đặt thức ăn xuống.

“Đi, mời Nhị tiểu thư đến đây, nói rằng ta có thứ tốt muốn chia sẻ với nàng ta.”

Hai chữ “mời” trong lời nói của ta được nhấn rất nặng.

A Thất lập tức hiểu ý, dẫn theo hai tỷ muội khác rời đi.

Chưa đến một lát, bên ngoài đã vang lên tiếng thét chói tai cùng tiếng giãy giụa của Lâm Thanh Tuyết.

Rất nhanh sau đó, Lâm Thanh Tuyết mặc một thân hoa phục quý giá, gương mặt trang điểm tinh xảo, đã bị A Thất cùng mấy người bọn họ thô bạo “mời” vào trong phòng.

“Lâm Kinh Nguyệt! Ngươi muốn làm gì! Mau buông ta ra!”

Lâm Thanh Tuyết vừa bước vào cửa đã lớn tiếng gào thét, giống hệt như một con mèo bị giẫm phải đuôi.

Ta ngồi trên ghế, ung dung thoải mái nhìn nàng ta, dáng vẻ nhàn nhã như đang xem một màn kịch hay.

“Muội muội, đừng lớn tiếng như vậy. Người không biết còn tưởng rằng ta đang bắt nạt ngươi.”

Ta đưa tay chỉ vào bàn thức ăn, mỉm cười nói:

“Muội xem, tỷ tỷ đặc biệt mời muội tới dùng bữa, còn sợ muội bị đói nữa.

Lâm Thanh Tuyết nhìn bàn thức ăn trước mặt, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia hoảng loạn.

Nhưng rất nhanh, nàng ta đã cố gắng ép bản thân bình tĩnh trở lại.

“Ai thèm ăn đồ của ngươi! Chồn vàng đến chúc Tết gà, chắc chắn không có ý tốt!”

“Ồ?”

Ta khẽ nhướng mày.

“Xem ra muội muội cũng biết mình là một con gà đấy.”

Ta đứng dậy, từng bước đi tới trước mặt nàng ta, dùng tay bóp lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng.

Làn da của nàng ta rất mềm mại, rất non mịn, hoàn toàn khác với những hạ nhân quanh năm bị gió sương dày vò.

“Còn tỷ tỷ ta đây hôm nay tâm trạng không tốt, không muốn nói nhiều lời vô nghĩa với muội.”

Ta bưng bát cháo yến có thêm “gia vị” kia lên, nụ cười trên môi âm u như một con á/c /quỷ bước ra từ địa ngục.

“Bát cháo này, hôm nay muội uống cũng phải uống.”

“Không uống cũng phải uống.”

“Người đâu.”

Ta hơi nghiêng đầu về phía A Thất và những người khác.

“Đổ vào miệng cho ta.”

12

“Không! Ta không uống! Cứu mạng! Có người g /iết người!”

Sắc mặt Lâm Thanh Tuyết trong nháy mắt trở nên trắng bệch như giấy, điên cuồng giãy giụa chống cự.

Nhưng chút sức lực nhỏ bé của nàng ta, ở trước mặt A Thất và những người đã được ta huấn luyện, căn bản chẳng đáng nhắc tới.

Hai người giữ chặt tay chân nàng ta.

Một người mạnh mẽ cạy mở miệng nàng ta.

Còn ta đích thân bưng bát cháo trong tay, đem toàn bộ bát cháo yến có chứa “Thất Nhật Đoạn Tràng Thảo”, từng giọt từng giọt, không sót lấy một giọt nào, đổ hết vào sâu trong cổ họng nàng ta.

“Khụ… khụ khụ… khụ…”

“Ọe…”

Lâm Thanh Tuyết bị sặc đến mức nước mắt nước mũi chảy đầy mặt, quỳ rạp xuống đất, liều mạng muốn nôn toàn bộ những thứ vừa nuốt xuống.

Đáng tiếc.

Vô dụng.

Đ /ộc đã nuốt vào bụng, sao có thể dễ dàng nôn ra được chứ?

“Lâm Kinh Nguyệt! Ngươi đúng là đồ điên! Ngươi thật sự dám cho ta uống nó sao?”

Lâm Thanh Tuyết đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào ta.

Trong ánh mắt đó không chỉ có oán hận, mà còn có sự sợ hãi không thể che giấu.

Bởi vì nàng ta biết rõ hơn bất kỳ ai, thứ vừa bị ép nuốt xuống bụng mình là thứ gì.

Ta ngồi xổm xuống trước mặt nàng ta, khẽ vỗ lên gương mặt trắng bệch vì sợ hãi ấy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...