“Anh đến công ty trước. Tối về nói chuyện. Đừng tùy hứng.”
Tôi đọc xong, thuận tay ném vào thùng rác.
Tùy hứng.
Hóa ra trong mắt anh, quyết định tôi suy nghĩ suốt vô số đêm mất ngủ, chẳng qua chỉ là tùy hứng.
Tôi ăn sáng xong, gọi điện cho luật sư.
“Luật sư Trần, bản thỏa thuận hủy hôn gửi đến công ty Quý Hoài Nghiên trong hôm nay giúp tôi.”
Đầu dây bên kia rất nhanh đáp lại:
“Vâng, cô Lâm. Ngoài ra, phía Lâm thị hỏi cô khi nào có thể ký văn kiện chuyển quyền đại diện dự án Zurich?”
“Chiều nay tôi qua.”
“Còn khoản bảo lãnh tín dụng của Quý thị?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mưa đã tạnh.
Trên mặt kính còn sót lại vài vệt nước mỏng.
“Rút lại theo đúng quy trình. Thời hạn gia hạn sắp hết, tôi không ký tiếp.”
Luật sư Trần im lặng một giây.
“Cô chắc chứ? Nếu cô không gia hạn, dòng vốn ngắn hạn của Quý thị có thể chịu áp lực rất lớn.”
“Tôi chắc.”
Tôi nói.
“Lâm thị không phải trạm tiếp máu miễn phí của Quý Hoài Nghiên.”
Năm năm trước, Quý Hoài Nghiên khởi nghiệp, không ai tin anh.
Chỉ có tôi tin.
Tôi dùng danh nghĩa quỹ đầu tư của mẹ để bảo lãnh cho công ty anh, giúp anh vay được khoản vốn đầu tiên.
Sau đó, tôi lại giới thiệu cho anh vài khách hàng lớn ở châu Âu.
Anh vẫn luôn nghĩ đó là vận may của mình.
Tôi cũng chưa từng tranh công.
Bởi vì khi đó tôi thật lòng hy vọng anh tốt lên.
Tôi tưởng anh tốt lên rồi, chúng tôi sẽ có tương lai.
Nhưng sau này tôi mới hiểu, có một số người đi qua vực sâu rồi sẽ biết quý người đưa tay kéo mình.
Cũng có một số người sau khi đứng được trên cao, việc đầu tiên làm là trách người ấy vì sao tay không đủ sạch.
Quý Hoài Nghiên thuộc loại sau.
Tôi tắt điện thoại, mở tủ quần áo.
Quần áo của tôi không nhiều.
Năm năm ở đây, tôi đã quen giản dị.
Bạch Lộ Sinh thích túi xách phiên bản giới hạn, thích váy cao cấp, thích trang sức lấp lánh.
Còn tôi mỗi lần Quý Hoài Nghiên hỏi thích gì, đều nói:
“Không cần đâu, để tiền xoay vòng công ty trước.”
Nói nhiều đến mức chính anh cũng tin tôi thật sự không thích gì.
Tôi kéo vali ra cửa.
Trước khi đi, tôi quay đầu nhìn căn nhà này lần cuối.
Phòng khách rộng rãi, đèn chùm pha lê, ghế sofa màu kem, thảm lông cừu mềm mại.
Từng món đồ đều do tôi chọn.
Rèm cửa là tôi đặt may.
Bình hoa trên bàn là tôi cắm mỗi tuần.
Ngay cả mùi hương trong nhà cũng là tinh dầu gỗ tuyết tùng tôi thích nhất.
Nhưng kỳ lạ là, giây phút rời đi, tôi lại không có chút lưu luyến nào.
Có lẽ nhà chưa bao giờ là nơi có đồ đạc của mình.
Mà là nơi có người thật sự chờ mình.
Nơi này không có.
Tôi đặt chìa khóa lên bàn trà, bên dưới đè một tờ giấy.
“Đồ đạc cá nhân tôi đã mang đi. Những thứ còn lại xem như tặng anh. Nhẫn đính hôn đã trả. Khoản tiền đã gửi luật sư xử lý. Từ hôm nay, chúng ta không còn quan hệ.”
Viết xong, tôi kéo vali ra ngoài.
Vừa mở cửa, liền thấy Bạch Lộ Sinh đứng ngoài hành lang.
Cô ta mặc áo khoác màu trắng, trang điểm tinh xảo, trong tay cầm cốc cà phê.
Túi giấy đựng đồ của cô ta vẫn đặt cạnh cửa.
Thấy tôi kéo vali, ánh mắt cô ta lóe lên vẻ vui sướng không che giấu được.
“Chị Dĩ Tình, chị thật sự đi à?”
Tôi đóng cửa lại.
“Ừ.”
Cô ta che miệng cười khẽ.
“Thật ra chị không cần làm đến mức này. Anh Hoài Nghiên chỉ là nhất thời không để ý cảm nhận của chị thôi. Chị đi rồi, lỡ anh ấy tức giận thật thì sao?”
Tôi kéo vali đi về phía thang máy.
“Vậy chúc cô dỗ được anh ấy.”
Bạch Lộ Sinh đi theo sau tôi.
“Chị không sợ em thật sự ở bên anh ấy sao?”
Tôi nhấn nút thang máy, quay đầu nhìn cô ta.
“Cô có thể ở bên anh ta, là bản lĩnh của cô.”
Cô ta hơi sững.
Có lẽ cô ta đã chuẩn bị rất nhiều câu để kích thích tôi, nhưng không ngờ tôi hoàn toàn không tiếp chiêu.
Tôi nhìn cô ta từ trên xuống dưới.
“Nhưng Bạch Lộ Sinh, tôi nhắc cô một câu.”
Cô ta nhướng mày.
“Gì vậy?”
“Cửa thư phòng mở ra không có nghĩa là cô đã bước vào lòng anh ta.”
Nụ cười trên môi cô ta nhạt đi.
Tôi nói tiếp:
“Và một người đàn ông có thể để vị hôn thê năm năm đứng ngoài cửa, hôm nay anh ta cho cô vào, ngày mai cũng có thể đổi khóa để người khác vào.”
Mặt Bạch Lộ Sinh lập tức khó coi.
“Tôi và chị không giống nhau.”
“Đúng.”
Tôi gật đầu.
“Tôi không giống cô. Tôi còn có đường lui.”
Thang máy “ting” một tiếng mở ra.
Tôi kéo vali bước vào.
Trước khi cửa khép lại, tôi nhìn thấy sắc mặt Bạch Lộ Sinh xanh trắng đan xen.
Cảm giác ấy không vui sướng như tôi tưởng.
Chỉ là rất nhẹ nhõm.
Giống như cuối cùng cũng vứt được một chiếc áo ướt nặng trĩu trên vai.
Chaporia
Bình Luận (0)