
Giới Thiệu
Theo lệ làng tôi, cứ đến Tết Đoan Ngọ, toàn bộ nam thanh nữ tú chưa lập gia đình đều phải xuống thuyền xuôi theo dòng nước, thả bánh chưng xuống sông để cúng tế Th//ủy th//i, tức những x//ác ch//ết trôi sông.
Đợi đến khi tất cả bánh chưng chìm hẳn xuống đáy, mưa thuận gió hòa và bình an sẽ ghé đến.
Những năm trước mọi việc luôn diễn ra thuận lợi, nhưng năm nay lại khác.
Không ít bánh chưng vừa chìm xuống đã nổi lập lờ trở lại trên mặt nước.
Các bậc cao niên trong làng vừa nhìn thấy đã lập tức tái mặt, nghiêm giọng dặn dò:
“Đêm nay, dù ai có đến gõ cửa cũng tuyệt đối không được mở.”
Tối hôm ấy, quả nhiên có người đi gõ cửa từng nhà.
“Nhà tôi gói dư nhiều bánh chưng quá, mang sang biếu mọi người ăn cho vui!”
Tôi vừa định lên tiếng thì bà nội đã vội vàng bịt chặt miệng tôi.
“Đừng trả lời, đó là Thủy thi đấy! Ăn bánh chưng của nó thì phải lấy m//ạng ra mà trả!”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)