20px

Theo lệ làng tôi, cứ đến Tết Đoan Ngọ, toàn bộ nam thanh nữ tú chưa lập gia đình đều phải xuống thuyền xuôi theo dòng nước, thả bánh chưng xuống sông để cúng tế Th//ủy th//i, tức những x//ác ch//ết trôi sông.

Đợi đến khi tất cả bánh chưng chìm hẳn xuống đáy, mưa thuận gió hòa và bình an sẽ ghé đến.

Những năm trước mọi việc luôn diễn ra thuận lợi, nhưng năm nay lại khác.

Không ít bánh chưng vừa chìm xuống đã nổi lập lờ trở lại trên mặt nước.

Các bậc cao niên trong làng vừa nhìn thấy đã lập tức tái mặt, nghiêm giọng dặn dò:

“Đêm nay, dù ai có đến gõ cửa cũng tuyệt đối không được mở.”

Tối hôm ấy, quả nhiên có người đi gõ cửa từng nhà.

“Nhà tôi gói dư nhiều bánh chưng quá, mang sang biếu mọi người ăn cho vui!”

Tôi vừa định lên tiếng thì bà nội đã vội vàng bịt chặt miệng tôi.

“Đừng trả lời, đó là Thủy thi đấy! Ăn bánh chưng của nó thì phải lấy m//ạng ra mà trả!”

1.

Tết Đoan Ngọ năm nay đặc biệt oi ả.

Mưa bụi lất phất kéo dài từ sáng đến tối mà chẳng có dấu hiệu ngừng lại.

Thật ra tôi chẳng muốn ra ngoài.

Nhưng trong làng có một quy định từ xưa.

Vào ngày này, tất cả nam nữ chưa lập gia đình đều phải đi thuyền xuôi dòng.

Trên đường đi sẽ ném những chiếc bánh chưng làm từ gạo nếp sống xuống sông để tế những vong hồn ch//ết đuối.

Tôi từng hỏi bà nội:

“Tại sao lại phải dùng bánh chưng sống?”

“Và vì sao người lên thuyền nhất định phải là người chưa kết hôn?”

Giọng bà khàn đặc vì tuổi tác.

“Gạo nếp sống có thể xua tà.”

“Người chưa kết hôn dương khí mạnh hơn, đủ sức áp chế oán khí của Thủy thi.”

Tôi nghe thấy cũng hợp lý.

Nhưng khi đặt chân lên chiếc thuyền gỗ cũ kỹ như mọi năm, trong lòng tôi lại xuất hiện cảm giác bất an khó tả.

Nó toát ra sự lạnh lẽo âm u khiến tôi nổi hết da gà.

Đầu óc cũng trở nên choáng váng mơ hồ.

Cảm giác này rất tệ.

Dĩ nhiên cũng có thể chỉ là ngẫu nhiên mà thôi.

Thấy tôi loạng choạng, Trần Đồ ở cạnh bên liền đưa tay đỡ lấy.

“Cô không sao chứ? Có phải bị hạ đường huyết không?”

Tôi khẽ gật đầu rồi lịch sự tránh khỏi bàn tay anh ta.

Tôi không quen tiếp xúc th//ân thể với người đàn ông xa lạ.

“Có lẽ vậy.”

Trần Đồ cũng không để tâm.

Anh ta thấy nghi thức này quá nhàm chán nên vừa rắc bánh chưng vừa mở livestream.

“Các tình yêu à, hôm nay tôi về quê ăn Tết Đoan Ngọ.”

“Bọn tôi đang ném bánh chưng cho Thủy thi đây.”

“Mong bọn họ ăn no rồi đừng ăn thịt người.”

“Nếu có ăn thì cũng đừng ăn tôi, cứ chọn mấy cô em trắng trẻo thơm tho kia trước đi.”

Nghe quá xui xẻo, một cô gái trên thuyền lập tức lườm anh ta.

“Anh biết nói chuyện không vậy? Nghe nổi cả da gà.”

Miệng thì xin lỗi nhưng thái độ anh ta chẳng hề nghiêm túc.

“Đùa chút thôi mà.”

Tôi nhíu mày nhắc nhở:

“Anh nghiêm túc một chút đi.”

“Đây là lễ tế, sao lại vừa livestream vừa cười đùa như thế?”

“Lát nữa trưởng bối nhìn thấy sẽ không vui đâu.”

Vừa nói tôi vừa chỉ về phía vị tộc trưởng đang đứng trên bờ với gương mặt nặng nề.

Đúng lúc Trần Đồ định cất điện thoại đi, tôi lại nhìn thấy một dòng bình luận xuất hiện trên màn hình.

[Chồng cũ ơi, tiền cấp dưỡng cho con bao giờ anh mới đưa?]

Tim tôi lập tức giật thót.

“Anh đã từng kết hôn sao?”

Anh ta thản nhiên gật đầu.

“Đúng.”

“Kết hôn rồi lại ly hôn.”

“Sao vậy, em muốn lấy anh à?”

Nghe xong, Trần Tố Tố lập tức biến sắc.

Cô chỉ thẳng vào mặt anh ta.

“Quy định của làng là người đã kết hôn không được tham gia lễ tế.”

“Anh muốn hại ch//ết tất cả chúng tôi sao?”

“Đã bảo là nam nữ chưa lập gia đình cơ mà.

Trần Đồ ngoáy tai, vẻ mặt chẳng hề để tâm.

“Tôi ly hôn rồi.”

“Chẳng phải cũng là chưa kết hôn sao?”

“Có gì khác đâu.”

“Mấy chuyện người đã kết hôn lên thuyền sẽ mang họa đến chỉ là mê tín từ đời nào rồi.”

“Chỉ có đám đàn bà ng//u ngốc mới tin.”

Linh cảm trong tôi càng lúc càng mãnh liệt.

Mắt trái liên tục giật.

Không nhịn nổi nữa, tôi lạnh giọng nói:

“Anh im đi.”

“Từ giờ việc rắc bánh chưng để chúng tôi làm.”

“Anh chỉ cần chèo thuyền thôi.”

Những chiếc bánh chưng này vốn là để cho Thủy thi.

Mà dương khí trên người anh ta không đủ.

Rất dễ gặp chuyện.

Tôi vốn có ý tốt muốn tránh tai họa cho anh ta.

Ai ngờ anh ta lại nổi nóng như bị châm ngòi.

Anh ta chỉ thẳng vào tôi mà ch//ửi.

“Mấy người chưa kết hôn thì ghê gớm lắm chắc?”

“Chẳng phải chỉ là ném bánh chưng thôi sao?”

“Tôi khỏe.”

“Một mình tôi làm cũng được.”

“Làm xong còn về gặp bạn gái quen trên mạng.”

Nói xong, anh ta bê những thùng bánh chưng trên thuyền rồi đổ sạch xuống sông.

Từng chiếc bánh chưng rơi xuống nước liên tiếp.

2.

Đến tôi cũng không nhịn nổi nữa.

Tôi vung tay đ//ấm anh ta một cái.

“Anh muốn phát đ//iên thì tự chịu.”

“Đừng kéo theo chúng tôi.”

“Anh đổ hết vào một chỗ thế này, Thủy thi bên dưới không chia đều được sẽ tranh giành nhau.”

“Đến lúc đó oán khí còn nặng hơn.”

“Hậu quả anh gánh nổi không?”

Trần Đồ vẫn cười cợt.

“Đổ thì cũng đổ rồi.”

“Sao cô không nói sớm?”

“Với lại nước chảy mạnh thế này kiểu gì chẳng cuốn chúng đi khắp nơi.”

Đám người già trên bờ nhìn thấy cảnh đó đều tức đến giậm chân.

“Hỏng rồi.”

“Chọc giận Thủy thi thì cả làng sẽ gặp nạn mất.”

Trần Đồ chỉ cười khẩy.

“Các người gặp họa thì liên quan gì đến tôi?”

“Chiều nay tôi lái xe về thành phố rồi.”

“Tôi không giống đám nhà quê các người.”

Anh ta chỉ quan tâm đến bản th//ân.

Lần về quê này cũng chỉ để quay video câu lượt xem.

Càng gây sốc càng tốt.

Cho nên anh ta cố tình phạm vào những điều kiêng kỵ.

Không được đổ bánh chưng cùng lúc.

Người từng kết hôn không được lên thuyền.

Không được cười đùa trong lúc tế lễ.

Ngay sau đó, một cảnh tượng quỷ dị xuất hiện.

Theo lẽ thường, bánh chưng chắc chắn phải chìm xuống.

Nhưng chẳng bao lâu sau, tất cả lại nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

Khung cảnh ấy khiến ai cũng lạnh sống lưng.

Trần Tố Tố run giọng.

“Sao bánh chưng lại nổi lên?”

Trần Chu, cậu sinh viên đại học duy nhất của làng, cũng ngạc nhiên.

“Không đúng.”

“Khối lượng riêng không phù hợp.”

“Toàn là gạo nếp sống, đáng lẽ không thể nổi được.”

Tôi căng thẳng nhìn mặt sông.

Mơ hồ cảm nhận được bên dưới dường như có thứ gì đó đang đẩy những chiếc bánh lên.

Tôi còn thoáng nhìn thấy một đoạn x//ương ngón tay trắng nhợt.

Sắc mặt tôi lập tức tái đi.

“Mọi người nhìn xem.”

“Đó có phải x//ương ngón tay người không?”

Tất cả đều nhìn theo hướng tôi chỉ.

Ai nấy đều biến sắc.

“Đúng là rất giống.”

“Không lẽ thật sự là x//ương người?”

Trần Tố Tố bật khóc vì sợ.

Cô đẩy mạnh Trần Đồ.

“Đều tại anh.”

“Anh nhất quyết muốn hại ch//ết chúng tôi đúng không?”

Nhưng anh ta cho rằng tất cả chỉ đang tự dọa chính mình.

Để chứng minh, anh ta cởi áo rồi nhảy xuống sông.

Tôi sợ hãi hét lên:

“Trần Đồ, mau quay lại.”

“Sắp đến giữa trưa rồi.”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...