Ống quần tây của Nghiêm Tranh để tiện làm việc, đã được xắn lên một gấu nhỏ.
“Sếp.”
Cổ họng tôi hơi khô, chỉ vào mắt cá chân của anh, “Phiền anh… rũ cái gấu xắn của ống quần một cái.”
Nghiêm Tranh không hiểu mô tê gì nhìn tôi, nhưng vẫn làm theo, nhấc chân lên, ngón tay kẹp vào nếp xắn của ống quần, khẽ rũ một cái.
“Ting” một tiếng giòn tan.
Một mảnh sứ màu xanh thiên thanh nhỏ xíu bám bụi rơi ra từ khe khuất của ống quần anh, rớt xuống sàn gỗ, lăn hai vòng rồi dừng lại.
Cả phòng làm việc im lìm như chết.
Nghiêm Tranh nhìn mảnh sứ trên mặt đất, triệt để đóng băng tại chỗ.
7
Nghiêm Tranh hít sâu một hơi, cúi người nhặt mảnh vỡ to bằng hạt đậu đó lên.
Anh không lập tức đặt nó lại lên bàn làm việc, mà kẹp giữa hai ngón tay, ánh mắt như hai luồng đèn pha, quét từng tấc từng tấc trên mặt tôi.
“Mắt cô, gắn tia X à?”
Giọng anh trầm khàn, không mang theo tia trêu chọc nào, chỉ có sự dò xét cực kỳ nghiêm túc.
Bị anh nhìn chằm chằm đến mức toàn thân mất tự nhiên, lưng tôi vô thức căng cứng: “Tôi… thị lực của tôi khá tốt, 10/10. Với lại lúc nãy lúc đang ghép tôi cứ nhìn chằm chằm mãi, chắc là khóe mắt lướt qua thấy nó rớt vào đó.”
Lời nói dối này củ chuối đến mức chính tôi cũng thấy ngượng.
Khóe mắt nhà ai mà cua được góc để nhìn vào khe khuất bên trong gấu xắn quần tây của người khác chứ?
Nghiêm Tranh không vạch trần tôi.
Anh nhìn tôi thật sâu một cái, rồi đem mảnh vỡ cuối cùng lắp khít vào chỗ khuyết của chén trà.
“Mấy ngày tới, tiệm đóng cửa miễn tiếp khách.”
Anh vừa thu dọn dụng cụ, vừa cắm mặt xuống ra lệnh: “Theo tôi đến khu nhà cổ của nhà họ Trần ở ngoại ô phía Nam một chuyến. Có việc.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đồng ý.
Chỉ cần không tiếp tục tra hỏi về siêu năng lực của tôi, làm gì cũng được.
Nhà họ Trần ở ngoại ô phía Nam là một gia tộc danh giá hàng trăm năm có tiếng ở địa phương.
Nhưng cùng với sự suy tàn của sự nghiệp gia tộc, ngôi nhà cổ cũng xuống cấp không được tu sửa.
Gia chủ hiện tại vì muốn giải phóng mặt bằng cho khu biệt thự cao cấp sắp xây, đã quyết định dỡ bỏ nhà cổ để xây mới, chỉ giữ lại một số đồ cổ và gỗ có giá trị.
Lúc chúng tôi đến, cổng chính của ngôi nhà đã bị rào chắn của đội thi công vây kín.
Gia chủ hiện tại của nhà họ Trần là một gã trung niên bụng phệ, cổ đeo dây chuyền vàng to sụ, mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn đứng trong sân hút thuốc.
“Ông chủ Nghiêm, cuối cùng anh cũng tới.”
Ông chủ Trần thấy Nghiêm Tranh, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nhưng giọng điệu rất khó chịu: “Ngày mai máy xúc của tôi tiến vào rồi đấy, mấy người tranh thủ thời gian đi. Chủ yếu là mấy cây cột với xà ngang bằng gỗ Nam mộc tơ vàng ở sảnh chính, với mấy cái ghế Thái sư, đóng gói cẩn thận chở đi giùm tôi. Còn mấy cái đồ đồng nát sắt vụn, gỗ mục khác cứ coi như củi chẻ ném đi!”
Nghiêm Tranh khẽ gật đầu: “Nhận tiền của người, giúp người tiêu tai. Bán Hạ, làm việc.”
Chúng tôi đeo khẩu trang, mặc đồ bảo hộ, bước vào sảnh chính bụi mù mịt.
Nơi này giống như một nấm mồ bị phong ấn bởi thời gian.
Không khí nồng nặc mùi ẩm mốc và mùi gỗ mục nát.
Tôi vừa bước chân vào, đầu óc ong lên một tiếng, hàng trăm hàng ngàn âm thanh nháy mắt nhấn chìm tôi.
Đồ cũ trong căn nhà cổ này nhiều hơn trong tiệm quá nhiều!
Những viên gạch xanh vỡ nát than phiền vì bị đạp đau, những khung cửa sổ mục nát khóc lóc vì mưa gió ăn mòn, ngay cả mạng nhện trong góc cũng chê bai lớp bụi quá dày.
Tôi cố nhịn cơn đau đầu dữ dội, ôm tai ngồi xổm trên đất, nỗ lực tập trung sự chú ý, lọc bỏ những tiếng ồn nền vô nghĩa.
“Ồn chết đi được… đám tiểu bối chưa trải sự đời này…”
Một giọng nói cực kỳ già nua, trầm mặc, mang theo một cảm giác cộng hưởng kỳ lạ, từ ngay trên đỉnh đầu truyền tới, xuyên thủng mọi tạp âm khác, đập thẳng vào não tôi.
Tôi ngẩng đầu lên.
Đó là một thanh xà ngang khổng lồ bắc ngang toàn bộ sảnh chính, bề mặt tích tụ một lớp bụi dày cộp, có vài chỗ đã nứt nẻ, lộ ra chất gỗ màu nâu sẫm bên trong.
“Khụ khụ… nghẹn chết lão phu rồi…”
Thanh xà chính ho lên khùng khục, chấn động làm lớp bụi bên trên rào rào rơi xuống, “Năm xưa lúc Trần lão gia tử đích thân gác ta lên, ngôi nhà này khí phái biết bao. Bây giờ rơi vào tay đứa cháu bất hiếu thế này, lại muốn dỡ bỏ ta…”
Nó ngừng lại một chút, giọng nói mang theo vẻ sốt sắng: “Con ranh mặc đồ xám kia, cô trèo lên đây! Đúng, là cô đấy! Trong cái khe ngàm mộng gỗ ngang của ta, bị kẹt một vật cứng ngắc, cấn lão phu mấy chục năm nay rồi, đau đến mức ngày nào ta cũng vẹo cổ. Tranh thủ trước khi máy xúc tới, cô mau lấy nó ra đi!”
Tôi hít sâu một ngụm khí lạnh.
Trong khe mộng gỗ có kẹt đồ?
Tôi lập tức quay ra sân vác cái thang chữ A chân cao vào, hì hục trèo lên đỉnh.
Chaporia
Bình Luận (0)