Ta không nói.
“Nàng nói đúng.”
Nó đứng dậy, đi đến trước mặt ta, quỳ xuống, nắm lấy tay ta.
Giống như rất nhiều năm trước, đứa bé sáu tuổi kia nắm tay ta ủ ấm.
“Nương.”
Nó nói.
“Cảm ơn người đã nuôi con.”
Ta nhìn đôi mắt nó.
Tròn tròn, sáng sáng.
Giống hệt năm đó.
“Đáng lẽ nên vậy.”
Nó cười.
Đêm đó, ta nằm trên giường, trằn trọc không ngủ.
Trong đầu toàn là những năm tháng này.
Lần đầu gặp nó, nó ngồi trên bậc cửa, giơ một miếng bánh hoa quế.
Nó ngã từ trên cây xuống, nằm trong vũng máu, vẫn cười với ta.
Nó được khen thưởng, chạy về ôm ta, nói có thể nuôi ta rồi.
Ta đột nhiên nhớ đến câu Thẩm Chiêu Ninh năm đó nói.
“Loại nữ nhân như ngươi, đáng đời cô độc đến già, ta cho ngươi một đứa con dưỡng lão.”
Ta không nhịn được cười.
Thẩm Chiêu Ninh, ngươi nói đúng một nửa.
Đời này của ta, quả thật không cô độc đến già.
Bởi vì con trai ngươi—
Nó bám lấy ta rồi.
________________________________________
14
Năm thứ ba mươi, ta bệnh.
Bệnh đến như núi đổ, lập tức không dậy nổi.
Nó ngày nào cũng canh bên ta, ban đêm cũng không về cung.
“Ngươi về đi.”
Ta nói.
“Ngươi là hoàng đế, không thể ngày nào cũng ở đây.”
“Con không về.”
Nó nói.
“Triều thần sẽ nói.”
“Mặc họ nói.”
Ta nhìn nó.
Ba mươi tuổi rồi, tóc đã có sợi bạc, mặt cũng có nếp nhăn.
Nhưng đôi mắt ấy, vẫn giống khi còn nhỏ, sáng long lanh.
“Nương.”
Nó nói.
“Người đừng sợ.
Con ở đây.”
Ta nhẹ nhàng vỗ tay nó.
“Ta biết.”
Nó nắm tay ta, không buông.
Im lặng một lúc, nó đột nhiên nói:
“Nương, con có một bí mật, vẫn chưa nói với người.”
“Bí mật gì?”
Nó cúi đầu, giọng rất nhỏ.
“Năm đó con ngã từ trên cây xuống, không phải đi nhặt cầu.”
“Vậy là đi làm gì?”
Nó ngẩng đầu nhìn ta, mắt đỏ lên.
“Con nghe nói, dưới chân tường phía sau lãnh cung có một loại cỏ, có thể trị tay lạnh cho nương. Con đi tìm cái đó.”
Ta sững lại.
“Ngươi có ngốc không?”
Nó cười, cười đến rơi nước mắt.
“Đúng là ngốc thật.”
Ta nhìn nó.
Một người ba mươi tuổi, đứng trước mặt ta khóc như đứa trẻ.
“Nương.”
Nó nói.
“Người đối với con thật tốt.”
Ta không nói.
“Nương, kiếp sau đổi lại, con làm nương của người, con nuôi người.”
Ta suýt bật cười.
“Vậy chẳng phải ngươi thành cha ta sao?”
Nó cũng cười.
“Vậy đổi lại, kiếp sau con làm cha người, cũng nuôi người.”
“Càng loạn.”
Nó cười khì, tựa bên giường ta.
“Nương, người ngủ đi. Con canh.”
Ta nhìn gương mặt nó.
Ta nhắm mắt.
Xa xa dường như có ánh sáng, sáng, ấm.
Ta nhớ lại câu Thẩm Chiêu Ninh năm đó.
“Loại người như ngươi, đáng đời cô độc đến già.”
Thẩm Chiêu Ninh, ngươi nhìn xem.
Bây giờ ta không còn cô độc nữa.
Ta nhắm mắt.
Bên tai dường như có tiếng khóc.
Là tiếng của nó.
Trong mơ hồ, ta như nhìn thấy Thẩm Chiêu Ninh.
Nàng đứng ở nơi không xa, nhìn ta.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)