Chia Phòng/Chương 4C. 4
20px

“Nhưng cô vừa rồi đứng đó diễn hăng say, không liếc đồ ăn một lần.”

Bóng đen im lặng.

Tôi tiếp tục:

“Cô biết mười sáu đời trước, biết Thanh Hư Môn, biết thẻ trúc vỡ, biết những câu tôi từng nói trong livestream.”

“Nhưng cô không biết đạo quán còn nửa mái chưa sửa xong.”

“Không biết tôi để mì gói ở ngăn thứ hai bên trái.”

“Không biết Lục Minh mua cơm hộp hay quên lấy đũa.”

“Không biết Tạ Hành Chu viết chữ rất gọn nhưng khi vội sẽ nghiêng sang phải.”

“Không biết sư phụ giấu tiền trong mái tây khiến tôi muốn đào mộ mắng ông ấy.”

Tôi nhìn thẳng vào màn hình livestream.

“Các vị, người có thể diễn lại chiến công của tôi rất nhiều.”

“Nhưng người phải trả tiền điện đạo quán Thanh Hư chỉ có tôi.”

Bảng bình chọn im một giây.

Sau đó bên trái tăng vọt.

Dưới sân khấu, mặt nạ xôn xao.

Bóng đen lùi nửa bước.

Mặt nạ trên mặt nó nứt sâu hơn.

Người chủ trì bạc vỗ tay.

“Rất hay.”

“Nhưng nhận diện không chỉ dựa vào thói quen nhỏ.”

“Vòng thứ hai.”

“Chứng minh.”

Sân khấu thay đổi.

Xung quanh tôi hiện ra những bóng người.

Trần Dục.

Tống Kỳ.

Từ Nhiên.

Hứa Minh.

Giang Ninh.

Tô Mộng.

Tô Uyển.

Tống Hạ.

Mạnh Kỳ.

Mạnh Trường Đăng.

Sư phụ Trần Bất Quy.

Tất cả đều là bóng mờ.

Không phải người thật.

Không phải linh thật.

Là hình ảnh thành phố lấy từ những vụ trước.

Người chủ trì bạc nói:

“Lâm Vãn Chi thật là người cứu họ.”

“Vậy hãy để họ chọn.”

Tôi nhìn những bóng mờ ấy.

Sắc mặt lạnh xuống.

“Dùng nạn nhân làm giám khảo, Thành phố Mặt Nạ đúng là rất có giáo dưỡng.”

Người chủ trì bạc cười:

“Ở đây, mọi thứ đều có thể thành mặt.”

Bóng đen đeo mặt tôi đi đến trước các bóng mờ.

Nó nhìn Trần Dục.

“Anh ở trong tường. Tôi nói ra sự thật.”

Nó nhìn Tô Mộng.

“Em tan học rồi.”

Nó nhìn Tô Uyển.

“Khách thật trả phòng.”

Nó nhìn Mạnh Kỳ.

“Không ai nhìn thấy cũng không có nghĩa không tồn tại.”

Từng câu đều đúng.

Các bóng mờ bắt đầu nghiêng về phía nó.

Không phải vì họ thật sự chọn.

Mà vì thành phố lập trình họ theo ký ức sự kiện.

Ai nói đúng lời thoại, ai giống người cứu họ.

Bình chọn bên phải lại tăng.

Tôi nhìn bóng đen.

Nó biết kịch bản.

Biết lời thoại.

Biết cảnh cao trào.

Nếu so diễn lại, nó rất có lợi.

Tôi bước đến trước bóng mờ Trần Dục.

Không nói “anh ở trong tường”.

Tôi nói:

“Xin lỗi.”

Bóng mờ khựng lại.

Tôi nhìn từng bóng mờ.

“Tôi không cứu được anh trước khi chết.”

“Không thể trả lại tuổi trẻ hoàn chỉnh cho Hứa Minh.”

“Không thể khiến Tô Mộng chưa từng bị xóa tên.”

“Không thể làm Tô Uyển chưa từng bị thay thân.”

“Không thể làm Tống Hạ chưa từng đau vì người mình yêu.”

“Không thể khiến Mạnh Kỳ lấy lại những năm tháng bị cướp.”

“Không thể kéo sư phụ ra trước khi ông chết.”

“Tôi không phải người diễn cảnh cứu rỗi đẹp nhất.”

“Tôi chỉ là người đến muộn, làm được phần còn lại.”

Bóng mờ yên lặng.

Tôi nói tiếp:

“Nếu các người là ký ức giả, vậy nghe cho rõ.”

“Tôi không cần các người chứng minh tôi là ai.”

“Người bị hại không có nghĩa vụ chứng minh người cứu mình là thật.”

“Thành phố Mặt Nạ muốn dùng các người ép tôi diễn lại vết thương cũ.”

“Tôi không diễn.”

Tôi cầm bút đỏ, viết xuống sân khấu:

Không dùng nạn nhân làm đạo cụ.

Một đường đỏ lan ra.

Các bóng mờ lần lượt tan biến.

Không phải chọn tôi.

Mà là thoát khỏi sân khấu.

Bảng bình chọn bên phải dừng lại.

Bên trái tiếp tục tăng.

Người chủ trì bạc im lặng một chút.

Sau đó nói:

“Vòng thứ ba.”

“Rơi mặt.”

Tôi ngẩng đầu.

Trên bầu trời, đồng hồ chỉ đúng 00:00.

Toàn bộ thành phố reo lên.

Đêm Không Mặt chính thức bắt đầu.

Tất cả mặt nạ trên mặt người trong thành phố đồng loạt sáng lên.

Một giọng nói từ tòa tháp cao nhất vang khắp nơi:

“Mặt thật không được bảo hộ.”

“Mặt nạ được quyền thay chủ.”

“Mặt của Lâm Vãn Chi, bắt đầu phân xử cuối cùng.”

Người chủ trì bạc vung tay.

Mặt nạ khách sống số một trên mặt tôi bỗng nứt ra.

Nó muốn rơi.

Nếu mặt nạ rơi xuống, mặt thật của tôi sẽ bị Thành phố Mặt Nạ xem là hàng hóa vô chủ.

Bóng đen đeo mặt tôi cũng đưa tay lên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...