Chia Phòng/Chương 5C. 5
20px

Mặt nạ trắng trên mặt nó nứt ra cùng lúc.

Bên dưới lộ ra một khuôn mặt giống tôi đến chín phần.

Nó nói:

“Xem đi, Vãn Chi.”

“Chúng ta rơi mặt cùng lúc.”

“Người nào còn được nhìn nhận, người đó là thật.”

Tôi giữ mặt nạ khách sống bằng một tay.

Tay còn lại cầm kéo đồng.

Nhưng tôi không thể vừa giữ mặt vừa xé mặt nó.

Ngay lúc đó, trong tai nghe vang lên giọng Tạ Hành Chu.

Máy ghi âm trong túi tự bật.

Không phải đoạn cũ.

Là tiếng truyền trực tiếp.

Anh đã vào được kênh liên lạc.

“Lâm Vãn Chi.”

“Nghe tôi.”

Tôi khẽ cười.

“Anh tới hơi chậm.”

“Đang tìm cửa.”

Lục Minh thở hổn hển chen vào:

“Cô Lâm, bọn tôi đang ở ngoài thành, có một bảo vệ mặt nạ không cho vào vì tụi tôi không đặt lịch. Chỗ âm phủ này còn kiểm vé!”

Tôi nói:

“Bảo họ hai người là người làm chứng.”

Tạ Hành Chu đáp:

“Đang làm.”

Dưới sân khấu, bóng đen giơ tay về phía mặt tôi.

Mặt nạ khách sống sắp rơi.

Tôi nghe Tạ Hành Chu nói rất rõ:

“Cô không cần giữ mặt nạ.”

Tôi khựng lại.

Anh nói:

“Cô chưa từng đồng ý để thành phố định nghĩa mặt thật của cô.”

“Không đeo mặt nạ không có nghĩa mặt cô vô chủ.”

“Người sống sinh ra đã có mặt. Không cần thành phố cấp quyền sở hữu.”

Tôi nhìn mặt nạ khách sống trong tay.

Đúng.

Tôi bị quy tắc của thành phố kéo vào.

Từ đầu nó nói không đeo mặt nạ, mặt thật sẽ thành hàng hóa vô chủ.

Nhưng ai cho nó quyền phán?

Tôi cười.

Sau đó buông tay.

Mặt nạ khách sống rơi khỏi mặt tôi.

Cả quảng trường hít vào.

Bóng đen cũng sững lại.

Tôi đứng trên sân khấu, không đeo mặt nạ.

Gió lạnh lướt qua mặt.

Không có gì bị cướp.

Không có mặt nào rơi xuống đất.

Tôi vẫn là tôi.

Tôi nhìn người chủ trì bạc.

“Quy tắc vô hiệu.”

“Người sống không cần đeo mặt nạ để chứng minh mặt mình có chủ.”

Người chủ trì bạc lùi một bước.

Mặt nạ bạc trên mặt hắn xuất hiện vết nứt.

Bên ngoài thành, giọng Lục Minh từ máy ghi âm vọng vào:

“Tôi làm chứng! Người sống sinh ra đã có mặt! Không cần đăng ký! Không cần mua vé! Không cần mặt nạ bảo hộ!”

Giọng Tạ Hành Chu tiếp theo:

“Tôi làm chứng.

Thành phố Mặt Nạ không có quyền tuyên bố mặt thật của bất kỳ người sống nào là hàng hóa vô chủ.”

Trên bầu trời livestream, bình luận đột nhiên phá khóa.

【Tôi làm chứng】

【Mặt tôi là của tôi】

【Không cần mặt nạ chứng minh】

【Không ai được dùng mặt người khác】

【Mặt giả vô hiệu】

Mặt nạ trên hàng nghìn người dưới quảng trường bắt đầu rung lên.

Có người hoảng sợ giữ mặt nạ.

Có người ngơ ngác chạm vào mặt mình.

Có người khóc.

Có người cười.

Có người run rẩy tháo mặt nạ xuống.

Dưới một chiếc mặt nạ “Người thành công” là khuôn mặt đầy mệt mỏi.

Dưới mặt nạ “Nạn nhân đáng thương” là đôi mắt lạnh lùng.

Dưới mặt nạ “Bé ngoan” là một đứa trẻ đang cắn môi đến bật máu.

Không phải ai tháo mặt nạ cũng đẹp.

Không phải ai lộ mặt thật cũng vô tội.

Nhưng ít nhất, mặt nạ không còn có thể thay họ chịu trách nhiệm.

Bóng đen đeo mặt tôi run lên.

Mặt nạ trắng trên mặt nó rơi xuống một nửa.

Bên dưới không phải khuôn mặt tôi.

Mà là một khoảng trống.

Nó không có mặt.

Chỉ có nét sao chép.

Tôi bước tới.

Nó lùi lại.

“Không…”

“Tôi là Lâm Vãn Chi thật…”

Tôi giơ kéo đồng.

“Cô chỉ là mặt nạ.”

Nó hét lên:

“Nếu không có tôi, sổ gốc sẽ không mở!”

Tôi dừng tay.

Bóng đen lập tức nói:

“Sổ gốc ở tháp mặt nạ. Chỉ có mặt của người giữ cửa sống mới mở được.”

“Cô không đeo mặt, vào không được.”

Tôi nhìn tòa tháp cao nhất thành phố.

Trên đó treo đồng hồ 00:00 không nhúc nhích.

Tôi hỏi:

“Vậy cô định dùng mặt tôi mở?”

“Đúng.”

“Cảm ơn đã nói.”

Tôi cắt xuống.

Mặt nạ trắng bị kéo đồng chém đôi.

Bóng đen hét lên, thân thể tan thành một vệt mực đen.

Nhưng trước khi tan hoàn toàn, nó bỗng chui vào nửa mặt nạ vỡ, bay thẳng về phía tháp.

Người chủ trì bạc cười khàn.

“Quá muộn.”

“Nửa mặt cũng đủ mở cửa.”

Tòa tháp mặt nạ sáng rực.

Cửa tháp mở ra.

Từ bên trong truyền ra tiếng lật giấy.

Sổ gốc Vô Tướng đang mở.

4. Tháp mặt nạ

Tòa tháp mặt nạ nằm ở trung tâm Thành phố Mặt Nạ.

Từ xa nhìn, nó giống một tòa nhà kính hiện đại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...