Chia Phòng/Chương 6C. 6
20px

Đến gần mới thấy toàn bộ mặt kính bên ngoài đều được ghép từ mặt nạ.

Mặt nạ khóc.

Mặt nạ cười.

Mặt nạ tức giận.

Mặt nạ hiền lành.

Mặt nạ trẻ con.

Mặt nạ người già.

Mỗi chiếc mặt nạ đều hướng ra ngoài, như hàng nghìn gương mặt đang thay nhau nhìn xuống thành phố.

Cửa tháp vừa mở, tất cả người trên quảng trường bắt đầu hỗn loạn.

Người chủ trì bạc bị mất mặt nạ một nửa, để lộ bên dưới là một khuôn mặt không có da, chỉ toàn giấy bạc gấp lại.

Hắn giơ micro, hét lên:

“Đêm Không Mặt chưa kết thúc!”

“Người tháo mặt nạ phải chịu giá!”

“Người lộ mặt thật phải trả thuế mặt thật!”

Một số người đang tháo mặt nạ lập tức hoảng sợ.

Mặt nạ trên tay họ lại bắt đầu dính ngược lên mặt.

Tôi cầm bút đỏ viết lên sân khấu:

Không có thuế mặt thật.

Dòng chữ đỏ lan ra như lửa.

Micro trong tay người chủ trì bạc nổ tung.

Tôi nhìn những người dưới sân khấu.

“Muốn đeo thì đeo.”

“Không muốn thì tháo.”

“Nhưng từ giờ, ai dùng mặt nạ làm lá chắn để hại người khác, thì mặt nạ không gánh tội thay.”

“Người nào làm, người đó chịu.”

Đám đông yên lặng.

Một người đàn ông đeo mặt nạ “Người chồng tốt” bỗng run rẩy tháo mặt nạ xuống.

Bên dưới là khuôn mặt đầy cáu bẩn và sợ hãi.

Phía sau ông ta, bóng một người phụ nữ bị đánh đến cong lưng chậm rãi ngẩng đầu.

Người đàn ông muốn đeo lại mặt nạ.

Nhưng mặt nạ “Người chồng tốt” đã vỡ.

Một người phụ nữ đeo mặt nạ “Nạn nhân đáng thương” tháo mặt nạ xuống.

Sau lưng cô ta, ba bóng đen bị dây buộc cổ được giải ra.

Cô ta ôm đầu, gào lên, nhưng lần này không ai gọi cô ta đáng thương nữa.

Thành phố Mặt Nạ bắt đầu xuất hiện vết nứt.

Tôi không ở lại xem.

Sổ gốc quan trọng hơn.

Tôi lao về phía tháp.

Cửa tháp đã mở một nửa.

Nửa chiếc mặt nạ của bóng tôi bay vào trong, dính lên một cánh cửa đá.

Cửa đá khắc ký hiệu Vô Tướng.

Con mắt không đồng tử.

Dưới con mắt là một quyển sổ mở.

Mặt nạ vỡ dính vào rãnh khóa.

Rãnh khóa sáng lên chữ Lâm.

Chỉ một chữ.

Chưa đủ.

Nó cần Lâm Vãn Chi.

Tôi thở ra.

May là tôi cắt kịp.

Chỉ một chữ Lâm mở được cửa ngoài, chưa mở được sổ gốc bên trong.

Tôi bước vào tháp.

Bên trong không có cầu thang.

Chỉ có vô số chiếc mặt nạ treo lơ lửng, xếp thành một vòng xoáy đi lên.

Mỗi chiếc mặt nạ đều đang nói.

“Đeo tôi đi.”

“Đeo tôi, cô sẽ không đau.”

“Đeo tôi, cô sẽ được yêu.”

“Đeo tôi, cô sẽ không sợ.”

“Đeo tôi, cô sẽ không phải làm Lâm Vãn Chi nữa.”

Tôi lạnh mặt đi qua.

“Không cần.”

Một chiếc mặt nạ giống sư phụ bay đến trước mặt tôi.

Nó cười hì hì:

“Tiểu Vãn Chi, con không nhớ ta sao?”

Tôi dùng bút đỏ gạch thẳng qua nó.

“Sư phụ tôi không cười sạch sẽ như vậy.”

Mặt nạ vỡ.

Một chiếc mặt nạ giống Tạ Hành Chu xuất hiện, giọng trầm thấp:

“Cô có thể dựa vào tôi.”

Tôi nhìn nó.

“Anh ấy sẽ nói ‘đừng một mình’, không nói câu sến như vậy.”

Mặt nạ vỡ.

Một chiếc mặt nạ giống tôi xuất hiện lần nữa.

Lần này nó không giả mạnh mẽ.

Mà chỉ lặng lẽ nhìn tôi, mắt đỏ lên.

“Nghỉ đi.”

“Không ai trách cô đâu.”

“Tất cả đều quá mệt rồi.”

Tôi dừng lại.

Chiếc mặt nạ này nói đúng hơn những cái trước.

Tôi thật sự mệt.

Nhưng mệt không có nghĩa muốn giao mặt mình cho nó.

Tôi chạm vào mặt nạ.

“Cảm ơn đã nhắc.”

Sau đó bóp vỡ nó.

“Nhưng nghỉ cũng phải về nhà nghỉ.”

Mặt nạ tan thành bụi.

Tôi tiếp tục đi lên.

Bên ngoài tháp vang lên tiếng động lớn.

Tạ Hành Chu và Lục Minh cuối cùng vào thành.

Tôi nghe tiếng Lục Minh vọng từ dưới lên:

“Cô Lâm! Chúng tôi vào rồi! Bảo vệ cổng thành nói cần mặt nạ, đội trưởng nói chúng tôi là nhân viên thi hành công vụ, nó không hiểu nhưng bị khí thế dọa lui!”

Tôi bật cười.

Tạ Hành Chu ngắn gọn hơn:

“Đang lên.”

Tôi nói qua máy ghi âm:

“Sổ gốc ở trên cùng. Cẩn thận mặt nạ giả người quen.”

“Rõ.”

Lục Minh lập tức hét:

“Nếu có mặt nạ giả cô Lâm mắng tôi thì sao?”

Tôi đáp:

“Mắng hay hơn tôi thì là giả.”

Cậu im lặng vài giây.

“Tiêu chuẩn khó quá.”

Tôi lên đến tầng cao nhất.

Ở đó có một căn phòng tròn.

Giữa phòng đặt một chiếc bàn dài.

Trên bàn là một quyển sổ đen.

Bìa sổ không có chữ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...