20px

Cô dường như cũng nhận ra mình nói sai.

Vội vàng giải thích:

“Ý em không phải vậy.”

“Em chỉ nghĩ…”

“Chị rời khỏi đây rồi sẽ gặp được người tốt hơn.”

Tôi nhìn cô.

Không nói gì.

Nhưng lần đầu tiên.

Tôi nhận ra một điều.

Có lẽ Kiều Hạ thật sự biết tôi thích Thẩm Nghiên.

Biết rất rõ.

Thậm chí còn biết rõ hơn những gì cô thể hiện.

Chỉ là cô lựa chọn giả vờ không biết.

Mà thôi.

Cũng chẳng còn quan trọng nữa.

“Tôi cũng nghĩ vậy.”

Tôi bình thản đáp.

Rồi xoay người rời đi.

Lúc đi ngang qua Thẩm Nghiên.

Tôi không dừng lại.

Cũng không nhìn anh.

Sau lưng.

Không khí bỗng trở nên có chút kỳ lạ.

Tôi nghe thấy Kiều Hạ cười gượng.

Nghe thấy tiếng ghế dịch chuyển.

Rồi nghe thấy giọng Thẩm Nghiên rất thấp.

“Em không nên nói vậy.”

Bước chân tôi thoáng dừng.

Nhưng rồi lại tiếp tục đi.

Buổi chiều.

Một bệnh nhân nhỏ tuổi bị sốt cao được đưa tới.

Tôi vừa kê đơn thuốc xong thì bên ngoài bỗng truyền tới tiếng tranh cãi.

“Không được!”

“Thuốc này không thể tự lấy!”

Tôi lập tức đi ra.

Trong phòng thuốc.

Kiều Hạ đang cầm một hộp thuốc hạ sốt.

Gương mặt đầy bối rối.

Đối diện cô là một y tá trẻ.

“Em thấy đứa bé sốt cao quá.”

“Muốn lấy trước cho nó uống.”

Y tá kia đau đầu.

“Nhưng phải qua bác sĩ kiểm tra đã.”

“Tự ý lấy thuốc là vi phạm quy định.”

Kiều Hạ đỏ mặt.

Liên tục xin lỗi.

Tôi bước tới.

Nhận lấy hộp thuốc trong tay cô.

“Không sao.”

“Lần đầu nên chưa quen.”

Nghe vậy.

Kiều Hạ lập tức thở phào.

“Em xin lỗi.”

“Em không cố ý.”

Tôi gật đầu.

Nhưng trong lòng lại âm thầm ghi nhớ chuyện này.

Ngành y không phải trò chơi.

Chỉ một sai sót nhỏ.

Cũng có thể gây hậu quả lớn.

Sau khi bệnh nhân rời đi.

Tôi gọi Kiều Hạ tới văn phòng.

Giải thích lại toàn bộ quy trình dùng thuốc.

Cô ngoan ngoãn nghe hết.

Thái độ rất tốt.

Cuối cùng còn cúi đầu xin lỗi lần nữa.

“Em sẽ không tái phạm đâu.”

Tôi nhìn cô.

Không biết vì sao lại nhớ tới lời chị Lý từng nói.

Người quá được nuông chiều.

Thường không hiểu giới hạn nằm ở đâu.

Tối hôm đó.

Tôi tăng ca đến hơn mười giờ.

Khi chuẩn bị tan làm thì nhận được cuộc gọi từ bệnh viện Kinh Bắc.

Thủ tục cuối cùng đã hoàn tất.

Ngày khởi hành được ấn định vào tuần sau.

Tôi nhìn lịch trên điện thoại.

Chỉ còn sáu ngày.

Sáu ngày nữa.

Tôi sẽ rời khỏi nơi này.

Rời khỏi Nam Tự.

Rời khỏi biển.

Rời khỏi những năm tháng từng đặt cả trái tim vào một người.

Tôi vừa cất điện thoại thì nghe thấy tiếng động ngoài hành lang.

Qua khe cửa.

Tôi nhìn thấy Thẩm Nghiên đứng ở cuối hành lang.

Ánh đèn vàng hắt xuống bờ vai anh.

Trong tay là một tập hồ sơ.

Anh đang nói chuyện với chị Lý.

“Ngày cô ấy đi là khi nào?”

Tôi hơi khựng lại.

Chị Lý thở dài.

“Đến lúc này cậu mới hỏi à?”

Thẩm Nghiên im lặng.

Một lúc sau mới nói:

“Tôi chỉ nghĩ cô ấy sẽ không đi thật.”

“Cậu nghĩ?”

Chị Lý bật cười.

Nhưng trong tiếng cười lại có chút châm biếm.

“Ba năm nay Tri Đường vì cậu làm bao nhiêu chuyện.”

“Cậu tưởng người ta sẽ chờ cậu cả đời sao?”

Sắc mặt Thẩm Nghiên hơi cứng lại.

“Tôi không có ý đó.”

“Nhưng cậu vẫn luôn mặc định như vậy.”

Chị Lý nhìn anh.

“Từ đầu đến cuối.”

“Cậu đều cho rằng chỉ cần quay đầu lại, Tri Đường sẽ còn đứng đó.”

Không khí trở nên yên lặng.

Tôi đứng trong văn phòng.

Lặng lẽ nghe hết mọi thứ.

Rất lâu sau.

Giọng Thẩm Nghiên mới vang lên.

Mang theo chút trầm thấp hiếm thấy.

“Tôi không biết…”

“Không biết cái gì?”

Chị Lý hỏi.

Anh không trả lời.

Nhưng tôi biết.

Anh thật sự không biết.

Không biết tôi đã chuẩn bị rời đi.

Không biết tôi đã buông tay.

Cũng không biết.

Người từng đứng nguyên tại chỗ chờ anh suốt ba năm.

Cuối cùng cũng có ngày bước đi thật xa.

Ngoài cửa sổ.

Tiếng sóng biển vọng tới từng đợt.

Tôi kéo rèm lại.

Che khuất bóng dáng người đàn ông ngoài hành lang.

Rồi tiếp tục thu dọn hồ sơ.

Chỉ còn sáu ngày.

Mọi chuyện cũng sắp kết thúc rồi.

Chương 6: Người Bị Đẩy Ra Ngoài

Chỉ còn năm ngày nữa là tôi rời Nam Tự.

Mọi thủ tục gần như đã hoàn tất.

Ngay cả phòng ở tại Kinh Bắc cũng đã được bệnh viện sắp xếp ổn thỏa.

Tôi nghĩ những ngày cuối cùng sẽ trôi qua bình yên.

Nhưng cuộc đời dường như luôn thích để lại vài chuyện ngoài ý muốn.

Buổi sáng hôm ấy.

Một chiếc thuyền đánh cá cập bến sớm hơn thường lệ.

Người bị đưa xuống đầu tiên là một bé trai khoảng bảy tuổi.

Sắc mặt tái nhợt.

Môi tím tái.

Người mẹ vừa khóc vừa ôm con chạy thẳng vào trạm y tế.

“Cứu con tôi với!”

Tôi lập tức bước tới.

“Đặt đứa bé xuống.”

Chị Lý và các y tá cũng nhanh chóng hỗ trợ.

Sau vài phút kiểm tra.

Tôi phát hiện đứa bé có dấu hiệu dị ứng thuốc nghiêm trọng.

Tình trạng đã bắt đầu ảnh hưởng đến hô hấp.

“Chuẩn bị adrenaline!”

Tôi lập tức ra lệnh.

Y tá phụ trách chạy vào phòng thuốc.

Nhưng chỉ vài giây sau.

Cô ấy tái mặt chạy ra.

“Bác sĩ Lâm!”

“Thuốc đã bị lấy khỏi vị trí rồi!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...