“Tôi…”
Lần đầu tiên.
Người luôn bình tĩnh như anh lại không biết phải nói gì.
Tôi khẽ cười.
“Có vài chuyện.”
“Không phải một câu không cố ý là có thể xóa bỏ.”
Rồi tôi bước ra khỏi phòng họp.
Bên ngoài.
Biển đêm vẫn cuồn cuộn sóng.
Chỉ còn năm ngày nữa.
Tôi sẽ rời khỏi nơi này.
Nhưng lần đầu tiên.
Tôi cảm thấy mình thật sự đã buông xuống được tất cả.
Chương 7: Người Đến Muộn
Sau cuộc họp hôm đó, toàn bộ Nam Tự đều biết chuyện.
Kiều Hạ bị đình chỉ công việc tình nguyện tạm thời.
Viện trưởng yêu cầu cô viết kiểm điểm và tham gia khóa đào tạo lại.
Kết quả ấy đã được xem như rất nhẹ.
Bởi vì cuối cùng đứa bé không xảy ra chuyện.
Nhưng không khí trên đảo vẫn thay đổi.
Ít nhất là với Kiều Hạ.
Những người từng yêu quý cô bắt đầu giữ khoảng cách.
Không ai trách mắng.
Nhưng cũng không còn nhiệt tình như trước.
Còn tôi.
Tôi vẫn đi làm như bình thường.
Chỉ còn ba ngày nữa là rời Nam Tự.
Tôi bận đến mức gần như không có thời gian nghĩ đến bất kỳ ai.
Cho đến buổi chiều hôm ấy.
Một cơn mưa bất chợt đổ xuống.
Tôi vừa tan ca thì nhìn thấy một bóng người đứng dưới mái hiên trạm y tế.
Là Thẩm Nghiên.
Anh không mang ô.
Mái tóc đã bị nước mưa làm ướt một phần.
Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay đầu lại.
Ánh mắt chạm nhau.
Không ai lên tiếng trước.
Cuối cùng.
Vẫn là anh mở lời.
“Có thể nói chuyện một lát không?”
Tôi nhìn đồng hồ.
“Có chuyện gì?”
“Chỉ vài phút thôi.”
Tôi im lặng vài giây.
Rồi gật đầu.
Hai người đứng dưới mái hiên.
Mưa rơi xuống mặt đất tạo thành những tiếng lộp bộp liên tiếp.
Một lúc lâu.
Anh mới thấp giọng nói:
“Chuyện hôm trước…”
“Tôi xin lỗi.”
Tôi hơi ngẩn người.
Ba năm quen biết.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe Thẩm Nghiên nói xin lỗi với mình.
Anh cúi mắt.
Giọng nói rất thấp.
“Lúc đó tôi không nên bênh Kiều Hạ ngay lập tức.”
“Tôi chưa hiểu rõ sự việc.”
“Tôi cũng không nên nghi ngờ cô.”
Tôi nhìn màn mưa phía trước.
Trong lòng không hề xuất hiện cảm giác vui vẻ như tưởng tượng.
Nếu là một tháng trước.
Có lẽ chỉ cần một câu xin lỗi như vậy.
Tôi đã có thể tha thứ tất cả.
Nhưng bây giờ.
Tôi chỉ cảm thấy bình tĩnh.
“Tôi biết.”
Anh hơi sững lại.
Có lẽ không ngờ tôi lại phản ứng như vậy.
“Tôi biết anh không cố ý.”
Tôi nói.
“Anh chỉ theo bản năng bảo vệ người mình quan tâm thôi.”
Mưa ngoài trời dường như lớn hơn một chút.
Sắc mặt Thẩm Nghiên thoáng cứng lại.
Tôi biết.
Anh hiểu ý tôi.
Cũng hiểu vì sao câu nói ấy khiến anh khó chịu.
Bởi vì lần đầu tiên.
Tôi đã nhìn thẳng vào sự thiên vị của anh.
Mà không còn tự lừa dối bản thân nữa.
“Tôi không…”
Anh định giải thích.
Nhưng lại dừng lại giữa chừng.
Tôi khẽ cười.
“Không sao.”
“Chuyện qua rồi.”
Nói xong.
Tôi định rời đi.
Nhưng anh đột nhiên lên tiếng.
“Tri Đường.”
Tôi dừng bước.
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt phức tạp chưa từng có.
“Tại sao lại đi?”
Tôi bật cười.
“Anh vẫn chưa hiểu sao?”
“Không.”
Anh lắc đầu.
“Tôi thật sự không hiểu.”
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên nhận ra.
Có những người rất thông minh.
Nhưng lại ngốc nghếch trong chuyện tình cảm.
Hoặc cũng có thể.
Không phải anh không hiểu.
Mà là chưa từng để tâm tìm hiểu.
“Thẩm Nghiên.”
“Tôi hỏi anh một chuyện.”
Anh gật đầu.
“Ba năm qua.”
“Anh có biết tôi thích anh đến mức nào không?”
Anh im lặng.
Tôi tiếp tục:
“Anh trực đêm, tôi đưa cháo.”
“Anh bị thương, tôi đưa thuốc.”
“Anh ra biển gặp bão, tôi thức trắng đợi tin.”
“Anh nhớ được những chuyện đó không?”
Ánh mắt anh dần thay đổi.
Tôi biết.
Anh nhớ.
Chỉ là chưa từng nghĩ nhiều.
“Tôi nhớ.”
Cuối cùng anh nói.
Tôi gật đầu.
“Vậy anh có biết.”
“Suốt ba năm ấy.”
“Tôi từ bỏ rất nhiều cơ hội để ở lại Nam Tự không?”
Sắc mặt anh khẽ biến đổi.
Tôi cười nhạt.
“Anh không biết.”
“Bởi vì anh chưa từng hỏi.”
Mưa vẫn rơi.
Nhưng lần này.
Người im lặng lại là anh.
Tôi nhìn anh.
Giọng nói rất nhẹ.
“Anh không sai vì không yêu tôi.”
“Thật đấy.”
“Tình cảm vốn không thể ép buộc.”
“Nhưng anh sai ở một chuyện.”
Anh ngẩng đầu.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Từng chữ rõ ràng.
“Anh coi sự chân thành của tôi là chuyện đương nhiên.”
Trong khoảnh khắc ấy.
Tôi nhìn thấy sự chấn động trong mắt anh.
Lần đầu tiên.
Người đàn ông luôn bình tĩnh ấy lại không thể che giấu cảm xúc.
Tôi khẽ cười.
“Anh quen với việc tôi xuất hiện.”
“Quen với việc tôi chờ anh.”
“Quen với việc chỉ cần anh quay đầu là sẽ nhìn thấy tôi.”
“Cho nên anh chưa từng nghĩ.”
“Có một ngày tôi sẽ không còn ở đó nữa.”
Mưa gió thổi qua hành lang.
Mang theo hơi lạnh nhàn nhạt.
Rất lâu sau.
Thẩm Nghiên mới thấp giọng nói:
“Tôi chưa từng nghĩ như vậy.”
“Tôi biết.”
Tôi gật đầu.
“Anh không cố ý.”
“Nhưng kết quả vẫn vậy.”
Lần này.
Anh hoàn toàn không nói được gì nữa.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Người tôi từng yêu suốt ba năm.
Chaporia
Bình Luận (0)