20px

“Vậy tại sao em không nói cho chị biết sớm hơn?”

“Em sợ.” Tôi đáp, “Em sợ chị thấy em tởm lợm.”

Chị im lặng một lúc lâu. Sau đó đứng dậy, bước đến trước mặt tôi, giống hệt như lúc nhỏ mỗi khi tôi trầy đầu gối không dám về nhà, chị dùng sức xoa tung mái tóc trên đỉnh đầu tôi.

“Cố Tri, chị chê em cái gì chứ? Từ nhỏ đến lớn, là do em cứ luôn lảng tránh chị đấy chứ.”

**12**

Tối hôm đó, chị gái mời tôi ăn một bữa. Tại một quán thịt nướng trên tầng sáu trung tâm thương mại, khói dầu mù mịt, thịt kêu xèo xèo trên vỉ nướng, giọng của chị bị nhấn chìm trong sự ồn ào nhưng từng chữ lại vang lên rất rõ ràng.

“Tóm lại là Thương tổng trên mạng và ngoài đời hoàn toàn không giống nhau? Trên mạng thì nũng nịu làm nũng, ngoài đời thì lạnh lùng cấm dục?”

“Vâng.”

“Em bảo anh ta còn gửi cả ảnh cơ bụng cho em xem cơ á?!”

“Đó không phải trọng tâm.”

“Nhưng sự thật là có gửi.” Chị đặt đũa xuống, nâng ly bia lên tu một ngụm lớn, “Trời đất ơi. Bản phân tích đối thủ em đọc vanh vách trong cuộc họp hôm nay, là anh ta gửi cho em xem trước à?”

“Anh ấy gửi cho ‘Tiểu Vũ’. Anh ấy tưởng là gửi cho chị.”

Chị đặt ly bia xuống, nhìn chằm chằm vào làn khói bốc lên từ vỉ nướng rất lâu. Sau đó, chị hỏi một câu khiến tôi không kịp trở tay: “Em có thích anh ta không?”

Đũa trên tay tôi khựng lại. Miếng thịt ba chỉ trên vỉ nướng vẫn xèo xèo kêu, mỡ bắn lên cổ tay làm bỏng một chấm đỏ, nhưng tôi cũng không buồn lau đi.

“Không trả lời tức là có thích.” Chị gắp miếng lưỡi bò vừa nướng chín bỏ vào bát tôi, “Đã thích, sao không nói thẳng sự thật cho anh ta biết? Hôm nay anh ta tìm chị xác nhận rồi, hỏi chị có quen ai tên ‘Tiểu Vũ’ không. Cái mà anh ta để tâm không phải là cái nick đó do ai dùng, mà là người đó có phải là em hay không.”

Hơi nóng bốc lên từ miếng lưỡi bò trong bát khiến tầm nhìn của tôi bỗng nhòe đi.

“Em không dám. Em không giống chị. Từ nhỏ đến lớn chị dám nói, dám làm, mọi người đều sẽ yêu mến chị. Nhưng em không phải chị – em là đứa thừa thãi trong nhà, là đứa ‘số khổ’ trong miệng hàng xóm, là người bị chê ‘ngoại hình bình thường’, ‘năng lực kém cỏi’, ‘vào công ty toàn nhờ ô dù của chị’. Đến sinh nhật em còn chẳng dám nói với ai, bởi vì em sợ người ta nghĩ em không xứng đáng được nhớ đến.

Khi tôi nói ra những lời này, giọng điệu rất bình thản, bình thản như đang ăn thịt nướng, nhẹ nhàng như đang nói chuyện thời tiết. Nhưng chị nghe xong, liền đập mạnh đũa xuống bàn.

“Ai nói vậy?”

“Bố mẹ nói, hàng xóm nói, Lục Kiều ngày nào cũng ra rả nói. Họ nói cũng đâu có sai.”

“Cố Tri.” Giọng chị bỗng cao vút lên tám tông, làm mấy vị khách bàn bên giật nảy mình, “Em có thể đừng nghe mấy cái lời vớ vẩn đó nữa được không? Em sinh nhật ngày nào? Mẹ không nhớ thì chị nhớ. Mỗi lần em được giấy khen, chị đều đóng khung để trong phòng chị. Em cảm thấy mình không xứng, thế cái chuỗi Phật châu của Thương Dập do ai leo 3.800 bậc thang xin về? Thương Dập thi cử

do ai phụ đạo? Cái ý tưởng cốt lõi của dự án Q4 mà Thương Dập đang phụ trách là do ai đề xuất sáng nay? Em làm được chuyện nào mà lại tự áp cái mác ’em không xứng’ lên đầu mình hả?”

Tôi nhìn miếng lưỡi bò nguội ngắt trong bát, không thốt nên lời.

“Ngày mai đi nói với anh ta đi.”

“Chị—”

“Đi nói cho anh ta biết. Người anh ta muốn đuổi việc không phải là em, mà người anh ta muốn chính là em.” Chị lật lại miếng thịt nướng cuối cùng, “Còn không đi chị sẽ nói toẹt ra hết đấy.”

**13**

Sáng hôm sau, tôi đứng trước cửa văn phòng Thương Dập làm công tác tư tưởng mất 5 phút đồng hồ.

Trong tay cầm một cái USB – không phải tài liệu họp hành gì cả, mà là toàn bộ lịch sử trò chuyện trong 4 năm qua được tôi xuất ra và lưu vào đó. Từ câu *”Cô gái, tôi nhắm trúng em rồi”* đến câu cuối cùng anh gửi ngày hôm qua *”Biên bản cuộc họp hôm nay làm rất tốt, nhớ uống thuốc cảm”*.

Cửa mở. Không phải tôi đẩy, mà là Thương Dập tự mở. Anh đứng ở cửa, một tay đút túi quần tây, cúc áo măng sét không cài, chuỗi Phật châu tuột xuống cổ tay.

“Cô đứng ngoài cửa phòng tôi 5 phút rồi.” Anh nói, “Đứng thêm lúc nữa bảo vệ lại tưởng cô định nghĩ quẩn đấy.”

“…Sao ngài biết tôi đứng bao lâu?”

Anh hơi nghiêng người, ra hiệu cho tôi nhìn vào màn hình camera giám sát cạnh cửa sổ. Trong phòng làm việc của Tổng giám đốc có một bức tường lắp đầy các màn hình camera, một góc trong số đó chiếu thẳng ra hành lang, hình ảnh đỉnh đầu của tôi được phóng to lên vô cùng sắc nét. Tự dưng tôi chỉ muốn tìm cái lỗ nà để chui xuống.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...