“Vào đi.”
Tôi theo anh vào văn phòng. Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, cả không gian bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Bên ngoài là dòng xe cộ giờ cao điểm chưa tan, nhưng lớp kính đã ngăn cách toàn bộ tiếng ồn, chỉ còn lại tiếng gió điều hòa nhè nhẹ.
Anh cầm một thứ trên bàn làm việc đưa cho tôi. Là một chiếc phong bì giấy kraft, bên trong có vẻ khá dày.
Tôi mở ra xem — là bản CV của tôi. Trên đó có những dòng ghi chú bằng bút đỏ của anh, từng dòng từng dòng khoanh tròn các kinh nghiệm làm dự án, chỗ trống bên cạnh chằng chịt những lời nhận xét nắn nót đến mức ám ảnh: *”Dữ liệu phần này không đo lường được, cần viết lại”*, *”Phần tự đánh giá này quá mờ nhạt, thay đổi cách diễn đạt khách quan hơn”*, *”Vị trí hành chính là đang đánh giá thấp năng lực”*.
Ngày tháng là từ hai tháng trước. Anh ấy đã đọc CV của tôi trước cả khi về nước.
“Anh…”
‘’Hôm qua trong phòng họp, cô đã chỉ ra 3 lỗ hổng trong bản kế hoạch cạnh tranh, từng chữ không lệch một ly so với những gì cô nói với tôi trên mạng.” Anh dựa lưng vào bàn làm việc, khoanh tay trước ngực, tư thế rất thoải mái nhưng đôi mắt luôn hờ hững kia lại đang cuộn trào một thứ cảm xúc bị dồn nén, “Tôi biết cô không phải là Cố Vũ. Từ khi cô gửi tấm ảnh chụp góc nghiêng và xương quai xanh đó, tôi đã bắt đầu nghi ngờ. Bởi vì nốt ruồi nhỏ trên xương quai xanh trong bức ảnh, giống hệt nốt ruồi trên cổ cô gái mặc áo len xám trong phòng họp.’’
Tay tôi vô thức chạm vào vị trí xương quai xanh. Nốt ruồi đó ngay cả bản thân tôi cũng gần như quên mất.
“Vậy nên những lời anh nói trên mạng—”
“Từng câu từng chữ đều là nói với em.” Anh bước tới một bước, đưa tay rút chiếc USB khỏi tay tôi, lật qua lật lại xem xét, “Trong này là gì?”
“Lịch sử trò chuyện.”
“Backup cho anh à?”
“…Bằng chứng. Sợ anh chối.”
Anh bỗng bật cười. Không phải kiểu cười kìm nén, mà là nụ cười chân thật, để lộ cả hàm răng trắng sáng mà tôi đã nghe qua vô số lần trong tin nhắn thoại nhưng nay mới tận mắt chứng kiến. Cười xong, anh cầm lấy chiếc USB, đi thẳng về phía máy hủy tài liệu.
Này, nhìn cho kỹ đi, đó là USB chứ không phải giấy đâu!
Tất nhiên anh ấy biết đó không phải giấy. Anh chỉ đặt nó lên trên máy hủy tài liệu, rồi quay lại nhìn tôi. Nụ cười trên môi chưa tan hết, nhưng sâu trong đáy mắt đã ngập tràn sự nghiêm túc.
“Cố Tri. Anh không cần xem lại lịch sử trò chuyện. Anh còn thuộc lòng hơn cả em.” Anh nói, “Ngày em có điểm thi thử lần 3, em gửi cho anh 8 cái voice, câu mở đầu của mỗi voice đều là ‘Hôm nay là sinh nhật em’, câu kết thúc đều là ‘Cảm ơn anh đã nhớ’. Đêm hôm đó, trong căn hộ ở London, anh đã trằn trọc nghe đi nghe lại hai mươi mấy lần, rồi lấy giọng của em làm chuông báo thức.”
Căn phòng làm việc lại chìm vào im lặng. Hình ảnh hành lang trên màn hình camera tĩnh lặng bất động. Ánh mặt trời ngoài cửa sổ hắt vào từ sau lưng anh, làm cho chuỗi Phật châu trên cổ tay anh tỏa ra một vầng sáng dịu dàng.
Ngay trong luồng ánh sáng ấy, tôi đã đưa ra quyết định.
Không phải chọn tin tưởng anh. Mà là chọn tin tưởng chính bản thân mình.
**14**
Cuối tuần, Thương Dập hẹn tôi đi tới ngôi chùa có 3.800 bậc đá ấy.
Anh nói muốn đi tạ lễ. Tôi bảo anh còn chưa cầu nguyện thì tạ lễ cái gì. Anh nói: “Năm ngoái em xin chuỗi hạt Phật cho anh, anh phải đi báo với Phật tổ một tiếng — nguyện vọng của em anh đã nhận được rồi, giờ đổi lại anh đến xin một điều nguyện.”
Thế là chúng tôi bước từng bậc từng bậc dọc theo cầu thang đá. Ngọn núi không tính là quá cao, nhưng cầu thang đá rất dốc, leo được một nửa tôi đã thở hồng hộc phải bám vào đầu gối để nghỉ. Thương Dập đi đằng trước quay đầu lại nhìn tôi, lùi xuống hai bậc, đưa tay về phía tôi.
“Chuỗi hạt cũng cầu rồi, tay còn không được nắm sao?”
Tôi gạt tay anh ra, tự mình tiếp tục leo lên. Anh khẽ cười một tiếng ở phía sau.
Hôm đó ở trước điện Quan Âm, anh dập đầu ba cái, tôi đứng đợi bên cạnh. Anh nhắm mắt lẩm nhẩm rất lâu, tàn hương rơi xuống vương một chút lên ống tay áo cũng không hay biết.
Lúc đi xuống, tôi hỏi anh đã cầu nguyện điều gì. Anh suy nghĩ một chút rồi đáp: “Thứ nhất, sau này sinh nhật em phải để anh đón cùng. Thứ hai, sau này bị cảm thì tự đi bệnh viện, không được thức khuya kèm ai học bài nữa. Thứ ba — bao giờ thành hiện thực anh sẽ cho em biết.”
“…Cầu nguyện mà cũng có trò trả góp nữa à?”
Anh không trả lời. Chỉ kéo lấy tay tôi nắm chặt, đút vào trong túi áo măng tô của anh. Động tác này diễn ra quá tự nhiên, tự nhiên đến mức giống như trong 4 năm qua, ngày nào anh cũng đã diễn tập trong đầu vô số lần, chỉ chờ một cơ hội thích hợp để thực hiện nó ngoài đời thật.
Chaporia
Bình Luận (0)