Người Anh Tìm Là Em/Chương 10C. 10
20px

Ánh nắng mùa thu lọt qua kẽ lá cổ thụ, in bóng hai chúng tôi đan xen vào nhau trên nền đá xanh.

**15**

Thứ Hai đi làm, Lục Kiều theo thường lệ lại chặn đường tôi ở cửa thang máy.

“Nghe nói Thương tổng giao phần kế hoạch cốt lõi của dự án Q4 cho cô làm độc lập à? Cố Tri, cô rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì vậy? Quan hệ của chị gái cô không đủ trình, cô lại còn lén lút sau lưng Thương tổng…”

Cửa thang máy đúng lúc đó mở ra. Thương Dập đứng bên trong, áo vest vắt trên tay, ngón tay đang ấn giữ nút mở cửa. Anh nhìn Lục Kiều, ánh mắt bình lặng như một cốc nước lạnh không gợn sóng.

“Cô Lục, những lời cô vừa nói, hãy nói lại lần nữa xem. Nói ngay trước mặt tôi này.”

Mặt Lục Kiều tái mét. Cô ta há hốc miệng nhưng không phát ra được âm thanh nào. Thương Dập không gặng hỏi tiếp, chỉ buông ngón tay khỏi nút mở cửa, vẫy vẫy tay với tôi: “Cố Tri, vào đây.”

Tôi bước vào thang máy, cánh cửa từ từ khép lại trước mặt Lục Kiều. Thương Dập bấm số tầng, giọng không lớn nhưng đủ để nghe rõ ràng: “Từ nay về sau, kiếm chuyện với cô ấy chính là kiếm chuyện với tôi. Cái đạo lý này, có một số người cần phải làm quen lại cho tốt.”

Đám bình luận xuất hiện một mảng im lặng bao trùm. Sau đó lác đác trôi qua vài dòng:

[… Nam chính có phải là chọn sai phe rồi không? Không, kịch bản sai cmnr.] [Cứu mạng, sao cốt truyện không đi theo danmaku thế này!] [Hình như em gái đến thật rồi mấy má ơi.]

**16**

Ba tháng sau, dự án Q4 nghiệm thu hoàn tất. Tôi đứng một mình trên bục, hoàn thành trọn vẹn toàn bộ buổi thuyết trình. Cặp kính gọng không viền mới thay thế cho gọng kính cũ kỹ, bộ suit tôi mặc là do chị gái đi chọn cùng — một bộ váy vest màu xám khói, không quá phô trương nhưng đủ thanh lịch, chuyên nghiệp. Tôi đổi kiểu tóc, thỉnh thoảng cũng tháo kính và đeo lens. Không phải cố ý thay đổi, mà là dạo này tôi ngủ ngon hơn, tia máu trong mắt giảm bớt, cả người trông cũng rạng rỡ, có sức sống hơn.

Bên dưới khán đài là đại diện đối tác, nhà cung cấp, ban lãnh đạo công ty, và Thương Dập — người đang ngồi chính giữa hàng thứ hai. Kết thúc buổi báo cáo, người phụ trách bên đối tác đứng dậy vỗ tay, nói rằng đây là phần trình bày dự án rõ ràng, rành mạch nhất mà ông từng nghe trong năm nay.

Giám đốc đi tới vỗ vai tôi, nói rằng sau Tết sẽ có một vị trí Quản lý dự án bị trống, bảo tôi có thể cân nhắc tham gia ứng tuyển.

Chị gái ngồi ở cuối phòng họp lén lút giơ ngón tay cái lên với tôi. Lục Kiều ngồi ở một góc, cúi gầm mặt giả vờ ghi chép, ngòi bút vẽ vô số vòng tròn lộn xộn trên giấy.

Đám bình luận đã không còn xuất hiện từ rất lâu rồi.

**17**

Đêm giao thừa, nhà tôi hiếm hoi mới có dịp nhộn nhịp đến vậy.

Chị gái dẫn bạn trai mới về — không phải Thương Dập, mà là một bác sĩ nhi khoa, khi cười sẽ lộ hai lúm đồng tiền. Chị kể anh ấy là người chị quen trong lúc đi thực tập, theo đuổi chị suốt một năm. Hai người cùng nhau gói sủi cảo trong bếp, bột mì dính lem nhem trên mặt chị, anh mỉm cười dùng mu bàn tay lau đi giúp chị, rồi cởi tạp dề của mình ra đeo cho chị.

Em trai đi học xa về, lại cao thêm một khúc so với lần trước gặp mặt, vừa bước vào cửa đã hỏi mượn cục sạc điện thoại của tôi. Trái với trước đây đi chẳng thưa về chẳng chào, giờ cũng đã biết gọi một tiếng “chị Hai”.

Bố mẹ ngồi ở phòng khách xem lại chương trình Gala cuối năm, trên bàn trà bày đầy hạt dưa, đậu phộng và trái cây. Mẹ bóc một quả quýt cho em trai, bố rót một tách trà cho mẹ.

Không ai chủ động bắt chuyện với tôi, nhưng trên bàn ăn lại xuất hiện thêm một đĩa sườn xào chua ngọt — món mà tôi thích ăn nhất. Lúc tôi ngồi xuống, mẹ liếc nhìn tôi một cái rồi đẩy đĩa sườn về phía tôi. Bà không nói gì cả. Nhưng cái hành động đó, còn chân thực hơn một ngàn câu “mẹ xin lỗi”.

Chuông cửa vang lên. Tôi ra mở cửa, bên ngoài là Thương Dập mặc áo khoác dáng dài màu đen, tay xách nách mang đủ loại quà cáp năm mới. Anh đứng trước cửa nhà tôi, tuyết rơi vương đầy trên vai áo.

“Sao anh lại đến đây?”

“Đến chúc Tết.”

“Giao thừa anh không ở nhà chơi với mèo à?”

“Kẹo Sữa với Mập Số 1 đem đi gửi rồi.” Anh đáp lại với vẻ nghiêm túc, “Anh đã dặn chúng nó rồi, đợi anh giải quyết xong người khó đối phó nhất nhà em, thì sẽ rước chúng nó về.”

Mẹ tôi từ sofa ngó đầu ra: “Ai đấy?”

Thương Dập cởi áo khoác ngoài, lộ ra chiếc áo len lông cừu màu xanh rêu mà tôi từng tặng — thực ra tay áo bị cộc một đoạn, nhưng anh cứ khăng khăng bảo là vừa vặn. Anh hơi cúi người chào mẹ tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...