Sau đó quay lưng đi.
Lén lau nước mắt.
Tôi nhìn thấy.
Nhưng không nói gì.
Có những thứ.
Không cần nói ra.
Tôi cũng hiểu.
Tắt máy tính.
Tôi dẫn Bảo Bảo xuống lầu.
Từ xa đã nhìn thấy Châu Duật An đứng dưới gốc cây ngân hạnh.
Anh mặc áo măng tô màu đen.
Trong tay cầm một chiếc túi nhỏ.
Vẫn là dáng vẻ quen thuộc ấy.
Nhưng lại không còn cảm giác xa cách như trước.
Thấy tôi.
Anh mỉm cười.
“Xong việc rồi?”
“Ừ.”
“Bảo Bảo muốn đi đâu?”
Cô nhóc lập tức giơ tay.
“Công viên!”
“Được.”
Anh cúi xuống bế con lên.
Bảo Bảo vui vẻ ôm cổ anh.
Tiếng cười vang khắp con đường nhỏ.
Tôi đi phía sau.
Nhìn hai cha con.
Bỗng cảm thấy thời gian thật kỳ diệu.
Một năm trước.
Tôi từng nghĩ.
Mình sẽ không bao giờ tha thứ.
Không bao giờ quay đầu.
Nhưng rồi tôi nhận ra.
Tha thứ không phải vì người khác.
Mà vì chính bản thân mình.
Buông xuống quá khứ.
Mới có thể bước tiếp.
Công viên mùa đông rất đẹp.
Ánh nắng vàng nhạt phủ lên bãi cỏ.
Những chiếc lá ngân hạnh rơi đầy mặt đất.
Giống như một tấm thảm màu vàng kim.
Bảo Bảo chạy phía trước.
Không ngừng gọi:
“Ba!”
“Ba nhanh lên!”
“Ba đuổi theo con đi!”
Châu Duật An cười.
Thật lòng.
Thoải mái.
Không còn chút dáng vẻ lạnh lùng ngày trước.
Anh chạy theo con gái.
Hai người đùa nghịch đến mức mồ hôi đầy trán.
Tôi ngồi trên ghế dài.
Nhìn cảnh tượng ấy.
Khóe môi không tự chủ được mà cong lên.
Đúng lúc đó.
Bảo Bảo bỗng chạy tới.
Kéo tay tôi.
“Mẹ!”
“Làm sao vậy?”
“Ba bảo mẹ đi theo con.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Đã bị cô nhóc kéo đi.
Đến giữa bãi cỏ.
Bảo Bảo đột nhiên buông tay.
Chạy mất.
Chỉ còn tôi và Châu Duật An đứng đối diện nhau.
Gió đông khẽ thổi qua.
Không khí bỗng trở nên yên tĩnh.
“Tống Từ.”
Anh lên tiếng.
Giọng nói hơi căng thẳng.
Tôi nhìn anh.
“Ừ?”
Người đàn ông trước mặt hít sâu một hơi.
Sau đó lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung màu đen.
Tôi sững người.
Anh bật cười.
Nụ cười có chút bất đắc dĩ.
“Thật ra tôi đã chuẩn bị từ ba tháng trước.”
“Nhưng mãi không dám lấy ra.”
“Vì sợ em từ chối.”
Tôi im lặng.
Lặng lẽ nhìn anh.
Châu Duật An chậm rãi mở chiếc hộp.
Bên trong là một chiếc nhẫn.
Không quá xa hoa.
Không quá phô trương.
Nhưng rất đẹp.
Giống hệt tính cách hiện tại của anh.
“Tống Từ.”
“Lần đầu kết hôn.”
“Tôi nợ em một lời tỏ tình.”
“Tôi cũng nợ em một lời cầu hôn.”
Ánh mắt anh dần đỏ lên.
“Tôi từng là một người chồng rất tệ.”
“Một người cha rất tệ.”
“Làm em đau lòng.”
“Làm em thất vọng.”
“Làm em phải một mình vượt qua những ngày khó khăn nhất.”
“Tôi không thể thay đổi quá khứ.”
“Cũng không dám yêu cầu em quên đi.”
“Nhưng phần đời còn lại.”
“Tôi muốn dùng để bù đắp.”
Nói đến đây.
Anh chậm rãi quỳ xuống.
Giống như lần đầu tiên từ bỏ toàn bộ kiêu ngạo.
Chỉ còn lại sự chân thành.
“Tống Từ.”
“Em có đồng ý cho anh một cơ hội nữa không?”
Xa xa.
Bảo Bảo đang trốn sau gốc cây.
Lộ ra nửa cái đầu nhỏ.
Đôi mắt sáng long lanh.
“Đồng ý đi mẹ!”
“Đồng ý đi!”
Tôi bật cười.
Nước mắt lại vô thức rơi xuống.
Một năm qua.
Tôi đã chứng kiến sự thay đổi của anh.
Không phải vài ngày.
Không phải vài tháng.
Mà là suốt ba trăm sáu mươi lăm ngày.
Từng chút một.
Kiên trì.
Âm thầm.
Không oán trách.
Không bỏ cuộc.
Tôi biết.
Người đàn ông trước mặt cuối cùng đã học được cách yêu.
Rất lâu sau.
Tôi mới đưa tay ra.
“Châu Duật An.”
“Ừ.”
“Lần này.”
“Tôi không cần hoa hồng.”
“Được.”
“Tôi cũng không cần những lời hứa quá đẹp.”
“Được.”
“Tôi chỉ cần một gia đình.”
Giọng tôi rất nhẹ.
Nhưng đôi mắt lại dần đỏ lên.
“Một gia đình thật sự.”
Trong khoảnh khắc ấy.
Ánh mắt Châu Duật An gần như sáng lên.
Anh nắm lấy tay tôi.
Giống như đang nắm lấy thứ quý giá nhất đời mình.
Khẽ run rẩy.
“Anh hứa.”
Chiếc nhẫn được đeo vào tay.
Vừa khít.
Giống như đã định sẵn từ lâu.
Ngay lúc đó.
Bảo Bảo từ phía sau lao tới.
Ôm lấy chân hai chúng tôi.
Cười khanh khách.
“Ba!”
“Mẹ!”
“Nhà!”
Tôi và Châu Duật An cùng cúi đầu nhìn con.
Rồi nhìn nhau.
Bật cười.
Ánh nắng mùa đông rơi xuống bãi cỏ.
Mọi thứ đều đẹp đến mức không chân thực.
Một năm trước.
Tôi mang con rời khỏi căn biệt thự ấy.
Tưởng rằng mình đã mất đi tất cả.
Nhưng hóa ra.
Có những người phải đánh mất mới biết trân trọng.
Còn tôi may mắn hơn.
Bởi sau khi đi hết một vòng rất lớn.
Cuối cùng.
Tôi vẫn tìm được một mái nhà thật sự.
(HẾT)
Chaporia
Bình Luận (0)