20px

Lưng ta tựa lên cánh cửa.

Không còn đường lui.

Chuyện đã đến nước này.

Tiếp tục giả vờ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Đúng.”

“Ta viết những bức thư đó.”

“Chính là để khiến ngươi ban thưởng cho ta.”

“Mẫu thân ta đã ch/ế/t.”

“Ở cái nhà này, ta còn không bằng một hạ nhân.”

“Ta cần tiền để chạy trốn.”

“Những lá thư ngươi gửi.”

“Ta đều cố nhịn ghê tởm mới trả lời.”

“Ta còn chẳng biết ngươi trông thế nào.”

“Làm sao có thể thích ngươi được?”

Ta đem chân tướng tàn nhẫn nhất.

Từng chữ từng chữ phơi bày trước mặt hắn.

Lục Bắc Thần nhìn chằm chằm vào ta.

Lồng ngực phập phồng dữ dội.

Ta nhắm mắt lại.

Chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ của hắn.

Đến đi.

Ngay cả cái ch/ế/t ta còn không sợ.

Ta còn sợ gì nữa?

Nhưng cơn giận dữ trong tưởng tượng lại không giáng xuống.

Lục Bắc Thần đột nhiên cúi đầu.

Cắn mạnh lên cổ ta.

Rất mạnh.

Đầu răng xuyên qua da thịt.

Đau đến mức ta muốn né tránh.

Thế nhưng hắn đưa tay giữ chặt sau gáy ta.

Không cho ta động đậy.

Mùi máu tanh nhàn nhạt lan ra trong không khí.

Lục Bắc Thần buông ta ra.

Đầu lưỡi khẽ liếm đi giọt máu nơi khóe môi.

“Vì tiền thì đã sao?”

Hắn ghé sát bên tai ta.

Khẽ thì thầm.

Trong giọng nói mang theo một loại thỏa mãn méo mó đến cực điểm.

“Vì tiền.”

“Nàng có thể giả vờ với ta suốt ba năm.”

“Vậy thì tiếp tục giả vờ đi.”

“Giả vờ hết đời này.”

“Đừng hòng dừng lại.”

07

Lẽ nào Lục Bắc Thần ở chiến trường ch/é/m gi/ế/t quá nhiều.

Nên đầu óc hỏng mất rồi?

Ta lừa tình cảm của hắn.

Lừa bạc của hắn.

Lại còn dùng bức thư cuối cùng để sỉ nhục hắn như vậy.

Hắn không những không gi/ế/t ta.

Mà còn muốn ta tiếp tục giả vờ?

Ta hoàn toàn bị thứ logic gần như điên cuồng ấy làm cho chấn động.

Ngón tay thô ráp của Lục Bắc Thần chậm rãi vuốt ve dấu răng trên cổ ta.

Ánh mắt hắn sâu đến đáng sợ.

“Nàng thật sự cho rằng ta ngu đến mức bị một cái tên giả lừa suốt ba năm sao?”

Ta đột ngột ngẩng đầu nhìn hắn.

Lục Bắc Thần khẽ bật cười.

“Ngay từ bức thư đầu tiên gửi tới.”

“Ta đã biết đó không phải Khương Tuyết Doanh.”

“Loại ngu xuẩn như Khương Tuyết Doanh.”

“Không viết ra được kiểu chữ mang theo sự ngoan lệ ấy.”

“Chữ của nàng.”

“Mỗi nét bút đều rất mạnh.

“Đó là nét chữ chỉ những kẻ bị đè nén, không cam lòng suốt nhiều năm mới viết ra được.”

Lục Bắc Thần…

Ngay cả chữ viết của ta hắn cũng từng nghiên cứu sao?

Chẳng phải chỉ là những bức thư bình thường thôi sao?

Hắn vậy mà lại phân tích từng nét bút một?

Ba năm.

Suốt tròn ba năm.

Hắn vẫn luôn tìm hiểu về ta.

“Ba năm trước.”

“Trước ngày xuất chinh.”

“Ta từng đi ngang qua con hẻm sau Khương phủ.”

“Chính mắt nhìn thấy một tiểu nha đầu mặc áo vải thô.”

“Đập nát con rắn mà Khương Tuyết Doanh yêu thích nhất.”

“Sau đó bình thản đem xác rắn chôn dưới gốc cây.”

“Khi tiểu nha đầu ấy ngẩng đầu lên.”

“Trong mắt nàng đều là sự hung ác như cỏ dại sinh trưởng nơi hoang dã.”

“Khi ấy ta đã nghĩ.”

“Đôi mắt này thật đẹp.”

Ba năm trước…

Hắn nhìn thấy sao?

Con rắn đó là vật cưng Khương Tuyết Doanh yêu quý nhất.

Hôm ấy.

Nó cắn ch/ế/t con gà con cuối cùng mẫu thân để lại cho ta.

Ta thật sự không nhịn nổi nữa.

Khi đập ch/ế/t con rắn ấy.

Trong đầu ta toàn là cảnh mẫu thân bị Khương Tuyết Doanh bắt nạt.

Ta vẫn luôn cho rằng.

Không có ai nhìn thấy.

“Sau đó.”

“Khi nhận được bức thư kèm túi thơm thêu bụi gai dại kia.”

“Ta lập tức nhận ra.”

“Trên đó có mùi bùn đất ẩm thấp của con hẻm sau Khương phủ.”

“Đó là mùi hương của nàng.”

Ta hoàn toàn cứng đờ.

Thì ra…

Lục Bắc Thần biết hết mọi chuyện.

Trong từng ngày từng đêm nơi biên quan.

Hắn đều nhìn những lớp ngụy trang mà ta tự cho là hoàn mỹ.

Nhìn ta dùng kỹ năng diễn xuất vụng về đến buồn cười để xin tiền hắn.

Thế nhưng Lục Bắc Thần không hề vạch trần.

Ngược lại còn giống như một thợ săn kiên nhẫn.

Từng chút từng chút bò theo chiếc lưới ta giăng ra.

Thậm chí còn lấy vàng bạc châu báu làm mồi nhử.

Liên tục đưa tới tận tay ta.

“Nàng quá tham lam rồi, Khương Nhân.”

Ngón tay hắn men theo cổ ta chậm rãi trượt xuống.

“Đã cầm đồ của ta.”

“Thì tương đương với việc ký khế ước bán thân cho ta.”

“Ta đã nói rồi.”

“Đợi ta trở về.”

“Nhất định sẽ cho nàng biết.”

“Rốt cuộc ta có phải là kẻ không được hay không.”

Lục Bắc Thần vừa nhắc tới từ đó.

Ta lập tức nhớ đến câu sỉ nhục cuối cùng trong bức thư tuyệt bút.

Hai má không khống chế được mà nóng bừng lên.

Ta dùng sức đẩy ngực hắn.

“Buông ta ra!”

“Nếu ngươi đã biết ta lừa ngươi.”

“Vì sao không trực tiếp gi/ế/t ta đi?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...