20px

Dập đầu ba cái.

Rồi nói:

“Mẫu thân.”

“Năm sau con nhất định sẽ đưa người rời khỏi nơi này.”

Bây giờ.

Bọn họ muốn ta nhận tội.

Muốn ta ký vào tờ giấy này.

Thừa nhận mẫu thân ta là tiện nhân.

Ta cũng là tiện nhân.

Chúng ta đáng bị bắt nạt.

Đáng phải ch/ế/t ở bên ngoài.

Dựa vào đâu?

Sự tủi nhục và oán hận điên cuồng cuộn trào trong máu.

Dựa vào đâu ta phải nhận tội?

Dựa vào đâu vẫn phải bị bọn họ giẫm dưới chân?

Ta sải bước đến trước bàn.

Chộp lấy tờ giấy nhận tội.

Ngay trước mặt bọn họ.

Xé nát thành từng mảnh.

Khương Tuyết Doanh đột ngột đứng bật dậy.

Chỉ thẳng vào mặt ta.

“Con tiện…”

Ta không cho nàng cơ hội nói hết câu.

Trực tiếp bước lên.

Một tay bóp lấy cổ nàng.

Đẩy mạnh cả người nàng ngã xuống đất.

Phụ thân kinh hãi biến sắc.

Lập tức gào lên gọi người.

Mấy tên gia đinh lực lưỡng xông vào.

Ta không hề sợ hãi.

Trở tay giật lấy cây trâm vàng trên đầu Khương Tuyết Doanh.

Đầu trâm sắc nhọn lập tức kề sát cổ họng nàng.

Chỉ cần hơi dùng sức.

Là có thể đâm thủng da thịt.

“Đứng lại.”

Giọng ta lạnh như băng.

“Ai dám tiến thêm một bước.”

“Ta sẽ lấy mạng nàng ta ngay lập tức.”

Đám gia đinh đồng loạt cứng đờ.

Không ai dám tiến lên.

Phụ thân tức đến giậm chân.

Chỉ vào ta mà chửi rủa.

“Ngươi điên rồi!”

“Nó là đích tỷ của ngươi!”

“Đồ súc sinh đại nghịch bất đạo!”

Ta bật cười lạnh.

Cây trâm trong tay lại ép xuống thêm một chút.

Một giọt máu men theo chiếc cổ trắng nõn của Khương Tuyết Doanh chảy xuống.

Nàng sợ đến toàn thân run rẩy.

Nước mắt không ngừng tuôn ra.

“Đích tỷ gì chứ?”

“Đám người Khương gia các ngươi.”

“Toàn là lũ ăn bánh bao tẩm máu người.”

“Hôn sự này là do chính ta từng nét từng chữ giành lấy.”

“Chỗ bạc đó là thứ ta dùng mạng đổi về.”

“Loại ngu xuẩn như ngươi.”

“Đến biên quan ở đâu còn không biết.”

“Cũng xứng tranh với ta sao?”

Hôn sự này.

Là ta dùng hơn hai trăm bức thư đổi lấy.

Mỗi một bức thư.

Ta đều sửa ít nhất ba lần.

Đảm bảo vừa đủ buồn nôn để giống thật.

Lại không quá giả tạo khiến Lục Bắc Thần sinh nghi.

Trong thư.

Ta gọi hắn là phu quân.

Gọi hắn là ca ca.

Gọi hắn là tâm can.

Ta gọi suốt ba năm.

Gọi đến mức về sau.

Ngay cả trong mơ cũng đang gọi “phu quân”.

Những chuyện ấy.

Khương Tuyết Doanh đã từng làm sao?

Nàng ta thậm chí còn chưa từng mở thư ra xem lấy một lần!

10

Đúng lúc ấy.

Ngoài ngưỡng cửa chính sảnh.

Bỗng vang lên một tiếng cười lạnh cực khẽ.

“Nói hay lắm.”

Mọi động tác trong đại sảnh lập tức đông cứng.

Không biết từ lúc nào.

Lục Bắc Thần đã đứng ở ngoài cửa.

Hôm nay hắn thay một thân mãng bào màu huyền đen.

Bên hông vẫn đeo thanh trường đao quen thuộc.

Phó tướng theo sau lưng hắn.

Trực tiếp tung một cước đá văng tên gia đinh chắn đường.

Lục Bắc Thần bước qua ngưỡng cửa.

Không nhanh không chậm tiến vào trong.

Hắn căn bản không nhìn Khương Tuyết Doanh đang chật vật dưới đất.

Cũng chẳng để ý tới phụ thân đang đổ mồ hôi lạnh đầy đầu.

Hắn đi thẳng đến bên cạnh ta.

Dừng bước.

“Khương đại nhân.”

“Nghe nói Khương gia các ngươi đang thẩm vấn thế tử phi của ta?”

Phụ thân lập tức quỳ phịch xuống đất.

“Thế tử minh giám!”

“Nghiệt chướng này không coi ai ra gì!”

“Còn dùng trâm vàng uy hiếp đích tỷ!”

“Những bức thư kia vốn là do Tuyết Doanh khẩu thuật!”

“Khương Nhân chỉ là kẻ chấp bút thay!”

“Nó là một kẻ lừa gạt từ đầu đến cuối!”

Lục Bắc Thần cụp mắt xuống.

Liếc nhìn Khương Tuyết Doanh đang run như cầy sấy dưới đất.

“Khẩu thuật?”

Hắn ngồi xổm xuống.

Ánh mắt sắc bén như đao nhìn thẳng vào Khương Tuyết Doanh.

“Vậy ngươi nói xem.”

“Đêm giao thừa năm thứ hai.”

“Trong thư ta từng hỏi nàng.”

“Nếu ta ch/ế/t nơi sa trường thì sao.”

“Nàng đã trả lời thế nào?”

Khương Tuyết Doanh hoàn toàn ngây dại.

Ánh mắt điên cuồng dao động.

Trán phủ kín mồ hôi lạnh.

Nàng cực kỳ khó khăn nuốt nước bọt.

Lắp bắp mở miệng:

“Tuyết Doanh… Tuyết Doanh đương nhiên nói rằng…”

“Ta sẽ thủ tiết vì người.”

“Cả đời không tái giá.”

Lục Bắc Thần đột nhiên bật cười lớn.

Tiếng cười ngông cuồng đến cực điểm.

Hắn đột ngột đứng dậy.

Một cước đá văng chiếc ghế bên cạnh.

Chiếc ghế đập mạnh vào tường.

Vỡ tan tành.

“Thủ tiết?”

Hắn quay đầu nhìn ta.

Trong mắt bùng lên ngọn lửa điên cuồng.

“Kiều Kiều.”

“Nói cho nàng ta biết.”

“Nàng đã trả lời thế nào.”

Ta buông cây trâm vàng trong tay xuống.

Đứng thẳng người.

Không chút né tránh đón lấy ánh mắt hắn.

“Ta nói.”

“Nếu ngươi dám ch/ế/t ở bên ngoài.”

“Ngày mai ta sẽ cầm tiền tuất của ngươi.”

“Đi đến tiểu quan quán.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...