20px

Lục Bắc Thần hôn nhẹ lên gò má ta.

Mang theo sự xâm lược không hề che giấu.

“Nàng cho rằng thứ ta yêu là những lời giả dối trong thư sao?”

“Ta yêu chính là dã tâm muốn trèo lên cao khi nàng viết ra những câu chữ ấy.”

“Tiền ta cho nàng.”

“Là thanh đao do chính tay ta rèn ra cho nàng.”

“Nàng cầm đao của ta đi chém người.”

“Ta sướng đến phát điên.”

Hắn ví những ngân phiếu kia là đao.

Hắn nói.

Đó không phải ban thưởng.

Mà là vũ khí.

Hắn trao cho ta vũ khí.

Để ta đi chém người.

Ta dùng bạc của hắn tát thẳng vào mặt Khương Tuyết Doanh.

Mà hắn lại nói.

Hắn vui đến phát điên.

Sự chiếm hữu của nam nhân này.

Căn bản không phải muốn chiếm hữu riêng con người ta.

Mà là muốn ta cầm đồ của hắn.

Đi tuyên chiến với cả thế giới.

Lục Bắc Thần kéo mở cổ áo ta.

Sau đó cúi đầu hôn xuống.

Sự bá đạo mang theo thiên vị không hề có giới hạn.

Hoàn toàn bao phủ lấy ta.

“Khương Nhân.”

“Đừng hòng bỏ trốn.”

“Đời này.”

“Lúc sống nàng là người của ta.”

“Ch/ế/t rồi cũng là quỷ của ta.”

12

Nửa năm sau.

Những câu chuyện cười về Khương gia trong kinh thành từ lâu đã không còn ai nhắc tới nữa.

Nghe nói Khương Tuyết Doanh ở nhà tên đồ tể kia.

Ngày nào cũng phải làm những công việc nặng nhọc nhất.

Chỉ cần chậm một chút.

Sẽ bị đánh đập không thương tiếc.

Phụ thân vì chuyện nhận hối lộ năm xưa bị lật lại.

Trực tiếp bị lưu đày ba nghìn dặm.

Những xiềng xích từng đè trên đầu ta.

Đều bị Lục Bắc Thần dùng thủ đoạn cực kỳ mạnh mẽ đập nát thành tro bụi.

Lúc này.

Ta đang ngồi trong thư phòng của Hầu phủ.

Trong tay cầm một cây bút lông sói cực nhỏ.

Chăm chú viết chữ trên giấy.

Cửa phòng bị người đẩy ra.

Lục Bắc Thần sải bước đi vào.

Hắn vừa từ quân doanh trở về.

Trên người vẫn còn mang theo khí tức lạnh lẽo cứng rắn của binh giáp.

Nhìn thấy ta ngồi trước án thư.

Hắn cực kỳ tự nhiên đi tới.

Từ phía sau ôm trọn cả người ta vào lòng.

Cằm đặt lên đỉnh đầu ta.

“Đang viết gì vậy?”

Hắn cực kỳ thành thạo cướp lấy cây bút trong tay ta.

Thuận tay ném sang một bên.

Ta trừng mắt nhìn hắn.

“Đang tính sổ.”

“Bổng lộc tháng này của ngươi đâu rồi?”

Sau nửa năm thành thân.

Ta đã hiểu rõ một chuyện.

Lục Bắc Thần ở bên ngoài là Diêm Vương sống.

Nhưng về đến nhà.

Lại là một miếng cao dán da chó.

Dính người đến đáng sợ.

Buổi sáng.

Ta còn chưa tỉnh ngủ.

Hắn đã kéo ta vào lòng.

Nói:

“Ngủ thêm một lát nữa.”

Ta đến nhà bếp.

Hắn theo tới nhà bếp.

Ta ra sân phơi nắng.

Hắn liền chuyển ghế ngồi cạnh ta.

Ta hỏi hắn không có công vụ sao.

Hắn nói có.

Sau đó bảo phó tướng mang công văn về phủ.

Ngồi ngay bên cạnh ta mà phê duyệt.

Đường đường thế tử phủ Định Viễn Hầu.

Lại giống như…

Giống như một con chó nhỏ sợ bị chủ nhân vứt bỏ.

Lục Bắc Thần khẽ bật cười.

Hắn dứt khoát móc từ trong ngực ra một xấp ngân phiếu thật dày.

Toàn bộ đập xuống bàn.

“Đều ở đây.”

“Một đồng cũng không thiếu.”

Ta đưa tay định lấy ngân phiếu.

Hắn lại xấu xa đè tay ta lại.

“Bạc đã nộp hết rồi.”

“Thế tử phi có phải nên thưởng cho ta chút gì không?”

Lục Bắc Thần vô lại ghé sát bên tai ta.

Ngón tay mang theo lớp chai mỏng.

Khẽ vuốt ve vành tai ta.

“Gọi một tiếng phu quân cho ta nghe xem.”

“Ta không gọi.”

Thành thân nửa năm.

Ta chưa từng gọi hắn là phu quân.

Không phải không muốn gọi.

Mà là không gọi nổi.

Trong thư.

Ta từng gọi hắn mấy trăm lần là “phu quân”.

Mỗi một lần đều mang theo tính toán.

Mỗi một lần đều là giả.

Bây giờ bảo ta gọi thật.

Ta lại không mở miệng được.

Bởi vì thật và giả khác nhau.

Cái thật.

Quá nặng.

“Không gọi?”

Lục Bắc Thần lập tức bế bổng ta lên.

Sải bước đi về phía nội thất.

“Vậy ta sẽ tự mình đòi phần thưởng.”

“Đừng làm loạn.”

“Bây giờ còn là ban ngày.”

“Ban ngày thì sao?”

“Ở phủ Định Viễn Hầu của ta.”

“Quy củ đều do ta đặt ra.”

Hắn đá cửa nội thất đóng lại.

Trong phòng chỉ còn lại hai người chúng ta.

Kể từ hôm nay.

Ta không còn là nha đầu hoang trong phòng củi nữa.

Không còn là kẻ lừa tiền nữa.

Cũng không còn là cái bóng đội tên người khác mà sống.

Ta là Khương Nhân.

Là thế tử phi của phủ Định Viễn Hầu.

Hắn dùng ba năm.

Chờ ta bước ra khỏi lớp vỏ của mình.

Bây giờ.

Ta đã bước ra rồi.

Trong tòa thành tuyệt đối an toàn này.

Ta không cần tiếp tục giả vờ yếu đuối nữa.

Bởi ta biết.

Bất kể ta tham lam đến đâu.

Bất kể trên người ta có bao nhiêu gai nhọn.

Nam nhân ấy.

Vẫn sẽ điên cuồng dang tay đón lấy ta.

Cho đến khi ch/ế/t mới thôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...