“Tôi còn muốn Hạ Văn bị điều tra vì tiết lộ tài liệu nghiên cứu của người khác khi chưa được phép.”

Sắc mặt Hạ Văn biến đổi.

“Vãn Vãn, em biết điều đó nghĩa là gì không?”

“Tôi biết.”

Tôi nói rất bình tĩnh.

“Có thể ảnh hưởng đến việc anh xin ở lại trường, ảnh hưởng đến hồ sơ tiến sĩ, ảnh hưởng đến thư giới thiệu của thầy, đúng không?”

Anh ta cứng họng.

Tôi cười.

“Khi anh gửi luận văn của tôi cho Tô Mạn, anh có nghĩ điều đó sẽ ảnh hưởng đến tôi không?”

Không ai nói gì.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Hạ Văn, đừng dùng tương lai của anh để dọa tôi.”

“Tương lai của tôi suýt chút nữa đã bị anh hủy rồi.”

06

Tin tức lan ra nhanh hơn tôi tưởng.

Chiều hôm đó, group lớp đã đổi chiều gió.

Bởi vì ban biên tập tạp chí gửi thông báo nội bộ cho khoa, xác nhận bài báo của Tô Mạn đang bị tạm dừng xuất bản do có nghi vấn trùng lặp nội dung nghiêm trọng với luận văn tốt nghiệp chưa công bố của sinh viên khác.

Tin này không biết bị ai chụp lại, truyền ra ngoài.

Những người sáng nay còn nói tôi ghen tị, đến chiều đã im thin thít.

Có người xóa bình luận.

Có người gỡ like bài đăng của Tô Mạn.

Cũng có người gửi tin nhắn riêng cho tôi.

“Vãn Vãn, sáng nay mình không biết rõ sự việc, xin lỗi nhé.”

“Thật sự là Tô Mạn đạo văn à? Trời ơi, không ngờ luôn.”

“Bạn ổn không? Nếu cần nhân chứng về buổi báo cáo nhóm hôm trước, mình có thể giúp.”

Tôi không trả lời nhiều.

Chỉ cảm ơn những người sẵn sàng làm chứng.

Còn những người xin lỗi vì sợ bị liên lụy, tôi không cần.

Lâm Dao ngồi trên giường lướt điện thoại, cười lạnh liên tục.

“Bà xem, đám người này trở mặt nhanh hơn lật bánh tráng.”

Tôi nói:

“Không sao. Ít nhất họ đã biết gió thổi hướng nào.”

Lâm Dao nhìn tôi.

“Bà bình tĩnh thật đấy.”

Tôi đang sửa phần kết luận của PPT.

“Không bình tĩnh thì làm được gì?”

“Khóc.”

“Khóc rồi bài báo của cô ta tự rút à?”

“Chửi.”

“Chửi rồi Hạ Văn tự biến mất khỏi thế giới này à?”

Lâm Dao nghẹn một lúc, rồi giơ ngón cái.

“Đỉnh. Yêu đương làm bà lỗ ba năm, nhưng đạo văn làm bà tiến hóa.”

Tôi bật cười.

Đúng lúc đó, có số lạ gọi đến.

Tôi nhìn màn hình.

Không bắt.

Ngay sau đó, một tin nhắn hiện lên.

“Lâm Vãn, tôi là Tô Mạn. Chúng ta nói chuyện riêng được không?”

Tôi xóa tin nhắn.

Năm phút sau, lại một tin nhắn khác.

“Chỉ cần cô rút đơn tố cáo, tôi có thể xin lỗi cô công khai. Tôi cũng có thể ghi tên cô làm đồng tác giả bài báo.”

Tôi nhìn dòng chữ “ghi tên cô làm đồng tác giả”, suýt nữa cười thành tiếng.

Lấy bài của tôi đi đăng.

Bây giờ bố thí cho tôi một cái tên đồng tác giả.

Đúng là hào phóng.

Tôi chụp màn hình.

Lưu vào thư mục chứng cứ.

Sau đó trả lời cô ta lần đầu tiên.

“Không cần. Bài báo đó không xứng có tên tôi.”

Gửi xong, tôi chặn luôn số đó.

07

Tối hôm đó, Hạ Văn đứng dưới ký túc xá chờ tôi.

Lâm Dao kéo rèm nhìn xuống, tức đến mức muốn ném chậu cây xuống đầu anh ta.

“Anh ta còn mặt mũi tới đây?”

Tôi mặc áo khoác.

Lâm Dao lập tức chặn cửa.

“Bà xuống thật à?”

“Ừ.”

“Bà không sợ anh ta diễn khổ nhục kế?”

Tôi cầm điện thoại lên.

“Mình bật ghi âm.”

Lâm Dao lúc này mới tránh ra, nhưng vẫn không quên dặn:

“Nếu anh ta dám động tay động chân, bà hét lên. Tôi lao xuống ngay.”

Tôi gật đầu.

Xuống dưới lầu, Hạ Văn đứng bên cạnh bồn hoa.

Mới một ngày không gặp, anh ta trông tiều tụy hơn rất nhiều.

Áo khoác nhăn, mắt đỏ, cằm lún phún râu.

Trước kia tôi thấy dáng vẻ mệt mỏi của anh ta rất đau lòng.

Bây giờ chỉ thấy xa lạ.

Thấy tôi bước tới, anh ta lập tức tiến lên.

“Vãn Vãn.”

Tôi lùi lại nửa bước.

“Có gì nói đi.”

Hạ Văn khựng lại.

Ánh mắt anh ta rơi xuống khoảng cách giữa chúng tôi, như thể cuối cùng cũng nhận ra có thứ gì đó đã vỡ.

“Anh xin lỗi.”

Tôi không nói gì.

Anh ta tiếp tục:

“Anh biết lần này anh làm sai. Nhưng anh thật sự không nghĩ mọi chuyện sẽ nghiêm trọng như vậy. Lúc đó Mạn Mạn nói cô ấy sắp mất suất học bổng, gia đình lại đang có chuyện. Anh chỉ…”

“Anh chỉ mềm lòng.”

Tôi giúp anh ta nói nốt.

Anh ta nhìn tôi, giọng khàn đi.

“Đúng, anh mềm lòng. Anh thừa nhận anh không xử lý tốt ranh giới với cô ấy. Nhưng Vãn Vãn, người anh yêu là em.”

Tôi nhìn anh ta rất lâu.

Sau đó hỏi:

“Hạ Văn, anh có biết lúc tôi thức đến bốn giờ sáng chạy mô hình, ai là người ngồi cạnh tôi không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...