Run Rẩy/Chương 10C. 10
20px

Sau lưng ngôi nhà treo một tấm biển gỗ.

Diệp gia.

Mặt sau tấm ảnh viết một câu:

“Người Diệp gia cuối cùng cũng xuất hiện.”

Tôi nhìn tấm ảnh, tay hơi lạnh.

Tiểu Đào ló đầu qua.

“Đại ca, ai gửi vậy?”

Tôi lắc đầu.

“Không biết.”

“Có nguy hiểm không?”

Tôi suy nghĩ.

“Có.”

Tiểu Đào lập tức hoảng.

“Vậy báo cảnh sát?”

Tôi cầm điện thoại lên.

Sau đó lại đặt xuống.

“Chưa đủ chứng cứ.”

Tiểu Đào nhỏ giọng:

“Hay hỏi Chu Nhiên? Nhà cậu ấy nhiều vệ sĩ.”

Tôi liếc cô ấy.

“Em là trợ lý của ai?”

“Của chị.”

“Vậy tại sao chuyện đầu tiên em nghĩ đến là tìm nam nhân?”

Tiểu Đào nghiêm túc đáp:

“Vì nam nhân đó có tiền.”

Tôi im lặng.

Có lý.

Không phản bác được.

Tôi cất tấm ảnh vào túi.

Đêm đó, tôi về quê.

Nhà cũ của bà cố ngoại nằm ở một thôn nhỏ sát núi.

Sau khi bà mất, nơi này vẫn luôn bỏ trống.

Tôi đẩy cửa vào, bụi bay mù mịt.

Trên bàn thờ, di ảnh bà cố ngoại vẫn đặt ở đó.

Tôi thắp ba nén hương.

“Bà ơi, nếu bà có linh thì báo mộng cho con.”

“Đương nhiên tốt nhất là báo luôn số tài khoản ngân hàng bí mật của bà.”

Gió ngoài cửa sổ thổi qua.

Ba nén hương đồng loạt gãy.

Tôi: “…”

Không cho thì thôi.

Hung dữ cái gì.

Tôi bắt đầu lục nhà.

Dưới đáy rương gỗ trong phòng bà, tôi tìm được một cuốn gia phả cũ và một quyển sổ tay.

Trên trang đầu sổ tay viết:

“Diệp gia đời đời giữ môn, không cầu phú quý, chỉ cầu không thẹn với lòng.”

Tôi lập tức đóng sổ lại.

Không ổn.

Gia huấn này vừa nhìn đã thấy nghèo.

Tôi hít sâu một hơi rồi mở tiếp.

Trong sổ ghi lại rất nhiều chuyện về Diệp gia.

Hóa ra tổ tiên tôi thật sự từng là đạo sĩ.

Không phải kiểu múa kiếm gỗ bán nến cầu duyên như tôi.

Mà là người chuyên xử lý những việc âm tà, bảo vệ một vùng bình an.

Nhưng đến đời bà cố ngoại, Diệp gia gặp biến cố.

Một nhánh khác trong tộc vì tham tiền, cấu kết với người ngoài, dùng thuật đổi vận hại người.

Bà cố ngoại phát hiện, tự tay phá trận, khiến nhánh kia thân bại danh liệt.

Từ đó về sau, Diệp gia suy tàn.

Bà cố ngoại đưa tôi rời khỏi thôn, không cho tôi học thuật pháp.

Bà sợ tôi đi vào đường cũ.

Nhưng bà không ngờ.

Tôi không học thuật pháp.

Tôi đi lừa đảo.

Nói theo một cách nào đó, tôi quả thật là nhân tài phản nghịch.

Lật đến trang cuối, tôi thấy một cái tên.

Từ Uyên.

Bên cạnh ghi chú:

“Kẻ phản tộc, bị trục xuất.”

Tôi nhìn cái tên này rất lâu.

Từ Hoài.

Từ Uyên.

Có lẽ đây chính là “người phía sau” mà Từ Hoài nói.

Đúng lúc này, điện thoại tôi vang lên.

Là Chu Nhiên.

Tôi bắt máy.

Giọng cậu ta rất gấp.

“Diệp Cửu, cô đang ở đâu?”

“Quê.”

“Có người tìm cô.”

“Ai?”

“Không biết.”

Chu Nhiên hít sâu.

“Nhưng người đó gửi tới nhà tôi một thứ.”

“Thứ gì?”

“Bài vị.”

Tim tôi trầm xuống.

Chu Nhiên nói từng chữ:

“Trên đó viết tên cô.”

12

Tôi lập tức quay về thành phố A.

Khi đến biệt thự nhà họ Chu, đã là nửa đêm.

Chu Nhiên đứng ngoài cổng chờ tôi.

Vừa thấy tôi, cậu ta lập tức đi tới.

“Cô không sao chứ?”

Tôi vỗ ngực.

“Tạm thời còn sống.”

Cậu ta nhíu mày.

“Đừng đùa.”

Tôi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu ta, đột nhiên không cười nổi nữa.

Trong phòng khách nhà họ Chu, trên bàn đặt một chiếc hộp đen.

Trong hộp là một tấm bài vị nhỏ.

Trên đó viết:

Diệp Cửu chi vị.

Nét chữ đỏ sẫm.

Nhìn rất chướng mắt.

Tiểu Đào sợ đến trốn sau lưng tôi.

Tổng giám đốc Chu lo lắng hỏi:

“Đại sư, đây là…”

Tôi đáp:

“Chiến thư.”

Chu Nhiên nhìn tôi.

“Ai gửi?”

“Từ Uyên.”

“Là ai?”

“Tổ tiên phản diện nhà tôi.”

“…”

Chu Nhiên nghẹn một chút.

“Nhà cô cũng phức tạp thật.”

Tôi thở dài.

“Không có chút bi kịch gia tộc thì sao làm nữ chính được.”

Tổng giám đốc Chu: “…”

Tôi cầm bài vị lên.

Mảnh ngọc vỡ trong túi lại nóng nhẹ.

Nhưng lần này không phải cảnh báo.

Mà giống như chỉ đường.

Tôi nhìn mặt sau bài vị.

Quả nhiên có một địa chỉ.

Khu biệt thự Bạch Sơn.

Đó là nơi ở nổi tiếng của giới siêu giàu thành phố A.

Tôi cười.

“Xem ra đối phương rất có tiền.”

Tiểu Đào hỏi:

“Đại ca, trọng điểm là cái này sao?”

“Đương nhiên.”

Tôi nghiêm túc nói:

“Kẻ thù nghèo thì gọi là phiền phức.”

“Kẻ thù giàu thì gọi là cơ hội.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...