Run Rẩy/Chương 11C. 11
20px

Chu Nhiên nhìn tôi, không biết nên tức hay cười.

Tổng giám đốc Chu lập tức nói:

“Tôi đi cùng cô.”

Tôi lắc đầu.

“Không cần.”

Chu Nhiên nói:

“Tôi đi.”

Tôi nhìn cậu ta.

“Cậu đi làm gì?”

“Nhà tôi cũng bị kéo vào chuyện này.”

“Cậu không sợ?”

Chu Nhiên nhìn tôi.

“Sợ.”

“Nhưng cô còn đi được, tại sao tôi không đi được?”

Tôi im lặng hai giây.

“Vì tôi lấy tiền.”

“…”

Cuối cùng, chúng tôi vẫn đi.

Tôi, Chu Nhiên, Tiểu Đào, thêm vài cảnh sát mặc thường phục do Tổng giám đốc Chu liên hệ.

Khu biệt thự Bạch Sơn rất yên tĩnh.

Ngôi nhà ở cuối đường sáng đèn.

Cửa lớn mở sẵn như đang chờ chúng tôi.

Tôi bước vào.

Trong phòng khách rộng lớn, một ông lão mặc áo Đường màu đen đang ngồi uống trà.

Tóc bạc, gương mặt gầy, đôi mắt sâu như giếng.

Ông ta nhìn tôi, mỉm cười.

“Con bé Diệp gia, cuối cùng cũng tới.”

Tôi nhìn ông ta.

“Từ Uyên?”

Ông ta gật đầu.

“Tính ra, con còn phải gọi ta một tiếng ông ngoại họ.”

Tôi lập tức nói:

“Bớt nhận thân thích.”

“Người nghèo mới nhận họ hàng, người giàu chỉ nhận luật sư.”

Chu Nhiên đứng sau tôi ho khẽ một tiếng.

Tôi biết cậu ta lại muốn cười.

Từ Uyên không giận.

Ông ta nhìn tôi như nhìn một món đồ thú vị.

“Rất giống bà cố ngoại con.”

Tôi đáp:

“Cảm ơn, nhưng bà tôi đẹp hơn ông nhiều.”

Từ Uyên đặt chén trà xuống.

“Con có biết vì sao ta tìm con không?”

“Không biết.”

“Từ Hoài thất bại, Thiên Huyền Các bị phá, kế hoạch nhiều năm của ta bị con làm hỏng.”

“Ồ.”

Tôi gật đầu.

“Vậy ông tìm tôi để đòi bồi thường?”

Từ Uyên nheo mắt.

“Ta muốn con thay Từ Hoài.”

Cả phòng lập tức yên tĩnh.

Tôi chỉ vào mình.

“Tôi?”

“Đúng.”

Ông ta nói:

“Con có thiên phú, có gan, có đầu óc, lại là huyết mạch Diệp gia.”

“Chỉ cần con theo ta, tiền bạc, địa vị, nhân mạch, ta đều có thể cho con.”

Tôi hỏi:

“Bao nhiêu tiền?”

Chu Nhiên lập tức nhìn tôi.

Ánh mắt như muốn nói: cô còn hỏi thật?

Từ Uyên cười.

“Rất nhiều.”

“Rất nhiều là bao nhiêu?”

“Ít nhất đủ để con không cần lừa đảo vặt nữa.”

Tôi hơi động lòng.

Thật đó.

Con người sống trên đời, ai có thể không động lòng trước tiền?

Nhất là tôi.

Từ Uyên nhìn ra dao động của tôi, tiếp tục nói:

“Diệp Cửu, con vốn không phải người chính đạo.”

“Con tham tiền, giảo hoạt, miệng lưỡi trơn tru.”

“Con trời sinh thuộc về phía ta.”

Tôi im lặng.

Ông ta nói đúng.

Tôi không phải người tốt theo kiểu truyền thống.

Tôi từng lừa que cay của trẻ con.

Từng bán nến cầu duyên giá gấp mười lần.

Từng nhận tiền khách để quỳ trước cửa nhà bạn trai cũ người ta ba tháng.

Tôi tham tiền.

Sợ chết.

Không có lý tưởng lớn lao.

Nhưng.

Tôi nhìn Từ Uyên.

“Ông sai rồi.”

Ông ta nhíu mày.

“Tôi thích tiền.”

“Nhưng tôi thích tiền sạch hơn.”

“Tôi lừa người, cùng lắm khiến họ mất tiền mua bài học.”

“Còn ông hại người mất cả đời.”

Tôi cười.

“Chúng ta không cùng ngành.”

“Mong ông đừng tự nâng cấp tôi thành đồng nghiệp.”

Sắc mặt Từ Uyên cuối cùng cũng trầm xuống.

“Con giống bà cố ngoại con ở điểm này.”

“Không biết điều.”

Tôi đáp:

“Cảm ơn lời khen.”

Từ Uyên đứng dậy.

“Đã vậy, con cũng không cần rời khỏi đây nữa.”

Đèn trong biệt thự vụt tắt.

Gió lạnh nổi lên.

Những tấm rèm trắng bay phần phật.

Tiểu Đào hét lên.

Chu Nhiên lập tức kéo tôi ra sau.

Tôi sửng sốt.

Lúc này còn che cho tôi?

Cậu ta không sợ thật à?

À không.

Tay cậu ta đang run.

Vẫn sợ.

Nhưng vẫn đứng trước mặt tôi.

Tôi bỗng thấy lồng ngực hơi nóng.

Không phải mảnh ngọc.

Là thứ gì đó khác.

Từ Uyên cười lạnh.

“Diệp Cửu, con thật sự nghĩ chút trò sân khấu của con có thể thắng ta?”

Tôi bước ra khỏi sau lưng Chu Nhiên.

“Không thể.”

“Vậy con còn định làm gì?”

Tôi lấy điện thoại ra.

“Livestream.”

Từ Uyên: “?”

Tôi bấm mở phát trực tiếp.

Tiêu đề:

“Đại sư giả vạch trần ổ lừa đảo phong thủy cuối cùng.”

Số người xem tăng vọt.

Một nghìn.

Mười nghìn.

Năm mươi nghìn.

Tôi giơ camera quay thẳng vào Từ Uyên.

“Chào mọi người, đây là kẻ đứng sau Thiên Huyền Các.”

“Vừa rồi ông ta dụ tôi nhập hội lừa đảo.”

“Không may, tôi ghi hình toàn bộ.”

Từ Uyên sắc mặt đại biến.

“Con!”

Tôi mỉm cười.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...