“Đó là căn nhà anh từng chuẩn bị để sau này mang Tô Miểu về chọc tức tôi.”
Anh ta nhíu mày đau đớn.
“Anh chưa từng nghĩ như vậy.”
Tôi hỏi lại:
“Nhưng cô ta có vân tay mở cửa căn nhà đó, đúng không?”
Chu Yến Trì lập tức cứng người.
Tôi cười khẽ.
“Anh xem, tôi lại đoán đúng.”
Căn nhà tân hôn do tôi và anh ta cùng chọn.
Từng chiếc rèm cửa, từng bộ bát đĩa, từng chậu cây ở ban công đều do tôi tự tay chuẩn bị.
Nhưng sau khi nhận nhà, có một lần tôi phát hiện trong tủ giày có một đôi dép nữ không phải của tôi.
Chu Yến Trì nói đó là mẹ anh ta tới xem nhà để lại.
Tôi tin.
Bây giờ nghĩ lại, tôi chỉ muốn tát mình một cái.
Tôi nhìn luật sư Đường.
“Tiếp tục.”
Luật sư Đường gật đầu.
“Về khoản đầu tư ban đầu của cô Lâm vào công ty tiền thân của Chu thị, do khi đó chưa hoàn tất thủ tục chuyển đổi cổ phần, hiện chúng tôi yêu cầu phía ông Chu hoàn trả theo thỏa thuận vay chuyển đổi ban đầu, bao gồm tiền gốc, lợi tức và phần bồi thường tương ứng.”
Chu Yến Trì siết chặt ngón tay.
“A Thanh, khoản đó là em tự nguyện giúp anh.”
“Đúng.”
Tôi nói.
“Là tôi tự nguyện.”
“Nhưng giấy tờ cũng là anh tự nguyện ký.”
Anh ta im lặng.
Mười năm trước, khi anh ta cần vốn, tôi nói không cần giấy tờ.
Nhưng anh ta ôm tôi, nghiêm túc nói:
“A Thanh, anh không thể để em chịu thiệt.”
“Dù sau này chúng ta kết hôn, tiền của em vẫn là tiền của em.”
“Anh viết giấy cho em.”
Khi đó tôi cảm động đến mức rơi nước mắt.
Hiện tại nhìn lại, ít nhất năm ấy anh ta vẫn còn chút lương tâm.
Đáng tiếc lương tâm của con người cũng có hạn sử dụng.
Luật sư của Chu Yến Trì thấp giọng thương lượng.
“Cô Lâm, hiện tại dòng tiền Chu thị căng thẳng.”
“Nếu lập tức hoàn trả toàn bộ, e rằng…”
Tôi nhìn ông ta.
“Có thể trả bằng cổ phần.”
Chu Yến Trì đột nhiên ngẩng đầu.
“Em muốn cổ phần Chu thị?”
Tôi nhàn nhạt nói:
“Không phải muốn.”
“Là thu hồi thứ vốn nên thuộc về tôi.”
Anh ta nhìn tôi thật lâu.
“A Thanh, em thật sự thay đổi rồi.”
Tôi mỉm cười.
“Cảm ơn.”
“Đây là câu khen hay nhất anh từng nói với tôi sau khi hủy hôn.”
Anh ta nghẹn lại.
Buổi thương lượng kéo dài bốn tiếng.
Cuối cùng, Chu Yến Trì đồng ý bán căn hộ tân hôn, số tiền chia theo tỷ lệ.
Đồng thời dùng 7% cổ phần cá nhân của anh ta trong Chu thị để bù trừ khoản nợ năm xưa.
Khi ký tên, tay anh ta run nhẹ.
Tôi ký xong, đứng dậy định đi.
Chu Yến Trì bỗng gọi tôi lại.
“A Thanh.”
“Anh còn cơ hội không?”
Tôi quay đầu.
Anh ta nhìn tôi, trong mắt có thứ gì đó gần như cầu xin.
“Anh đã cắt đứt với Tô Miểu.”
“Mẹ anh cũng đã công khai xin lỗi.”
“Anh biết bây giờ nói gì cũng muộn, nhưng anh thật sự…”
Tôi ngắt lời anh ta.
“Muộn rồi.”
Ba chữ rất nhẹ.
Nhưng đủ để anh ta chết lặng tại chỗ.
Tôi nói:
“Chu Yến Trì, có những cánh cửa một khi đóng lại thì không phải cứ quỳ xuống là mở được.”
“Anh không mất tôi vào ngày tôi ký văn kiện này.”
“Anh mất tôi vào khoảnh khắc anh mặc lễ phục chú rể, giúp Tô Miểu đặt vali vào cốp xe.”
“Anh mất tôi vào khoảnh khắc anh bảo bà ngoại tôi mắt kém nên sẽ không nhận ra.”
“Anh mất tôi vào khoảnh khắc anh cho rằng tôi sẽ mãi hiểu chuyện.”
Chu Yến Trì đỏ mắt.
Tôi bình tĩnh nói nốt:
“Chúng ta kết thúc rồi.”
Lần này, tôi không quay đầu nữa.
11
Sau khi tôi nhận 7% cổ phần Chu thị, hội đồng quản trị Chu thị chấn động.
Không ai ngờ cô dâu bị bỏ rơi lại trở thành cổ đông có tiếng nói.
Càng không ai ngờ, sau khi trở thành cổ đông, việc đầu tiên tôi làm là liên hợp cổ đông nhỏ yêu cầu tổ chức đại hội bất thường.
Chủ đề chỉ có một:
Bãi nhiệm Chu Yến Trì khỏi vị trí tổng giám đốc.
Khi tin tức truyền ra, Chu Yến Trì gọi cho tôi.
Lần này tôi nhận.
Giọng anh ta khàn đặc.
“A Thanh, em thật sự muốn đẩy anh đến đường cùng?”
Tôi đứng trước cửa kính văn phòng, nhìn thành phố sáng rực bên ngoài.
“Chu Yến Trì, anh lại nhầm rồi.”
“Tôi không đẩy anh đến đường cùng.”
“Tôi chỉ kéo anh khỏi vị trí mà hiện tại anh không còn đủ tư cách ngồi.”
Anh ta cười khổ.
“Vì chuyện của chúng ta?”
“Vì anh dùng tài sản công ty để chi trả cho Tô Miểu.”
“Vì anh để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến quyết định quản trị.”
“Vì khủng hoảng lần này khiến Chu thị thiệt hại nặng nề.”
“Vì khi xảy ra vấn đề, phản ứng đầu tiên của anh không phải xử lý rủi ro, mà là tung tin bôi nhọ người khác.”
Chaporia
Bình Luận (0)