Tôi dừng lại.
“Bất kỳ điều nào cũng đủ để hội đồng quản trị nghi ngờ năng lực của anh.”
Chu Yến Trì im lặng rất lâu.
Sau đó anh ta thấp giọng:
“Em từ đầu đã chuẩn bị rồi.”
Tôi nói:
“Không.”
“Tôi từng chuẩn bị làm vợ anh.”
“Là anh ép tôi chuẩn bị làm đối thủ của anh.”
Cuộc gọi kết thúc.
Ba ngày sau, đại hội cổ đông bất thường được tổ chức.
Mẹ Chu xuất hiện.
Bà ta trang điểm rất kỹ, nhưng vẫn không giấu được vẻ tiều tụy.
Vừa nhìn thấy tôi, bà ta lập tức đi tới.
“Lâm Thanh.”
Giọng bà ta đã không còn cao ngạo.
“Dì xin lỗi con.”
“Trước đây là dì không tốt.”
“Dì không nên nói những lời đó, càng không nên đăng phỏng vấn bôi nhọ con.”
“Nhưng Yến Trì thật sự yêu con.”
“Con có thể hận dì, nhưng đừng hủy nó.”
Tôi nhìn bà ta.
“Dì Chu, dì nói sai rồi.”
“Người hủy anh ta không phải cháu.”
“Là chính anh ta.”
Bà ta đỏ mắt.
“Con nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?”
Tôi hỏi lại:
“Khi dì ép MC tiếp tục hôn lễ, có từng nghĩ mình tuyệt tình không?”
“Khi dì bảo cháu đừng mong bước vào cửa nhà họ Chu, có từng nghĩ mình tuyệt tình không?”
“Khi dì lên mạng nói cháu ham tiền, có từng nghĩ mình tuyệt tình không?”
Bà ta nghẹn họng.
Tôi đi ngang qua bà ta.
“Dì Chu, người trưởng thành phải trả giá cho lời mình nói và việc mình làm.”
Trong phòng họp, Chu Yến Trì ngồi ở vị trí chủ tọa.
Anh ta mặc vest đen, thần sắc mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Nhìn thấy tôi bước vào, ánh mắt anh ta dao động.
Tôi ngồi xuống ghế cổ đông.
Cuộc họp bắt đầu.
Kiểm toán công bố báo cáo.
Pháp vụ công bố rủi ro.
Đại diện ngân hàng trình bày điều kiện khôi phục tín dụng.
Từng mục, từng điều, đều như lưỡi dao cắt vào chiếc áo choàng hào nhoáng của Chu Yến Trì.
Đến phần biểu quyết, tôi giơ tay không chút do dự.
“Đồng ý bãi nhiệm.”
Cổ đông nhỏ lần lượt giơ tay.
Một số cổ đông từng đứng về phía Chu gia cũng dao động.
Cuối cùng, tỷ lệ đồng ý vượt quá bán số.
Chu Yến Trì bị tạm đình chỉ chức vụ tổng giám đốc, chờ điều tra nội bộ.
Khoảnh khắc kết quả được công bố, cả phòng họp im phăng phắc.
Chu Yến Trì ngồi trên ghế, sắc mặt trắng đến đáng sợ.
Anh ta nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn lại anh ta.
Không hận.
Không tiếc.
Chỉ bình tĩnh.
Mười năm trước, tôi từng đứng dưới sân trường nhìn anh ta tỏa sáng trên bục phát biểu.
Mười năm sau, tôi tự tay bỏ phiếu kéo anh ta khỏi vị trí quyền lực.
Đây không phải trả thù vì tình.
Đây là sửa sai.
Sau cuộc họp, Chu Yến Trì một mình đứng ở hành lang.
Tôi đi ngang qua, anh ta bỗng nói:
“A Thanh, ngày đó nếu anh không đi tìm Miểu Miểu thì tốt rồi.”
Tôi dừng một chút.
“Không.”
Anh ta nhìn tôi.
Tôi nói:
“Ngày đó chỉ khiến tôi thấy rõ kết quả.”
“Vấn đề của chúng ta đã tồn tại từ lâu.”
“Anh không biết ranh giới, tôi lại quá biết nhẫn nhịn.”
“Chúng ta đi đến hôm nay không phải vì một ngày.”
“Là vì từng lần tôi lùi, từng lần anh tiến.”
Chu Yến Trì cúi đầu, khóe mắt đỏ lên.
“Anh hối hận rồi.”
Tôi gật đầu.
“Vậy thì nhớ kỹ cảm giác này.”
“Đừng để người tiếp theo phải dạy anh bằng cách đau như tôi.”
Tôi xoay người rời đi.
Sau lưng, anh ta không gọi tôi nữa.
12
Tô Miểu biến mất khỏi thành phố sau khi căn hộ bị thu hồi.
Nghe nói cô ta từng tìm đến Chu Yến Trì lần cuối.
Hôm đó có người quay được video.
Cô ta đứng dưới công ty Chu thị, gào khóc hỏi anh ta:
“Anh từng nói sẽ chăm sóc em cả đời!”
“Anh từng nói em khác với tất cả mọi người!”
“Bây giờ anh muốn bỏ em lại sao?”
Chu Yến Trì đứng trước cửa công ty, vẻ mặt mệt mỏi.
Anh ta chỉ nói một câu:
“Miểu Miểu, tôi đã trả đủ rồi.”
Tô Miểu bật cười điên dại.
“Trả đủ?”
“Anh lấy gì trả đủ?”
“Năm đó nếu không phải em kéo anh ra khỏi phòng thí nghiệm, anh còn đứng đây được sao?”
“Anh nợ em cả đời!”
Chu Yến Trì nhìn cô ta rất lâu.
Sau đó anh ta lấy ra một tập tài liệu.
“Vụ cháy năm đó, tôi đã cho người điều tra lại.”
Tô Miểu đột nhiên cứng người.
Chu Yến Trì khàn giọng:
“Người đầu tiên phát hiện khói là Lâm Thanh.”
“Năm đó cô ấy chạy đi gọi bảo vệ và giáo viên.”
“Còn em chỉ là người đi ngang qua cửa sau khi tôi đã tự thoát ra gần đến hành lang.”
“Vết bỏng trên tay em cũng không phải vì kéo tôi.”
“Là vì em quay lại lấy túi xách của mình.”
Tô Miểu lảo đảo lùi lại.
Video quay từ xa, không nghe rõ toàn bộ, nhưng vẫn có thể thấy mặt cô ta trắng bệch.
Chaporia
Bình Luận (0)