Tôi xem đoạn video đó trong văn phòng.
Kha Ninh đứng bên cạnh mắng một câu rất thô tục.
“Sếp, hóa ra ân nhân cứu mạng cũng là giả?”
Tôi nhìn màn hình, trong lòng không có quá nhiều gợn sóng.
Năm đó tôi quả thật là người đầu tiên phát hiện cháy.
Nhưng lúc đó hỗn loạn, tôi chạy đi gọi người, sau đó bị ngất vì hít khói nhẹ.
Khi tỉnh lại, mọi người đều nói Tô Miểu bị thương vì cứu Chu Yến Trì.
Tôi không tranh.
Bởi tôi nghĩ chỉ cần người không sao là tốt.
Hóa ra có những công lao bạn không tranh, người khác sẽ cướp.
Có những sự thật bạn không nói, người khác sẽ dùng lời nói dối đó hút máu cả đời.
Kha Ninh hỏi:
“Sếp, chị không định đăng chuyện này lên sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
“Tại sao?”
“Vì Chu Yến Trì biết là đủ rồi.”
Sự trừng phạt lớn nhất đối với anh ta không phải bị người ngoài mắng.
Mà là nhận ra mình vì một lời nói dối mà đánh mất người thật lòng yêu mình.
Tô Miểu sau đó còn muốn tiếp tục gây chuyện, nhưng rất nhanh bị kiện vì làm giả tài liệu, vu khống, xâm phạm danh dự.
Các thương hiệu từng hợp tác với cô ta hủy hợp đồng.
Tài khoản mạng xã hội bị khóa.
Căn hộ bị thu hồi.
Chiếc xe cũng bị kéo đi.
Cô ta từng đứng trước truyền thông khóc nói mình bị ép đến đường cùng.
Nhưng lần này, không còn mấy ai tin cô ta nữa.
Cư dân mạng chỉ để lại một câu:
【Đừng khóc, cô còn vali hồng mà.】
Câu này trở thành meme suốt một thời gian dài.
Còn Chu Yến Trì, sau khi bị bãi nhiệm, phải ở lại Chu thị xử lý mớ hỗn loạn do chính mình để lại.
Mẹ Chu nghe nói bệnh một trận.
Nhưng bà ta không dám tìm tôi nữa.
Bởi luật sư Đường đã gửi văn bản cảnh cáo rất rõ ràng:
Nếu nhà họ Chu còn quấy rầy tôi và bà ngoại, chúng tôi sẽ lập tức khởi kiện bổ sung.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
Một tháng sau, tôi đưa bà ngoại đi chụp ảnh.
Bà vẫn mặc bộ sườn xám đỏ sẫm hôm đó.
Tôi mặc một chiếc váy trắng đơn giản.
Không phải váy cưới.
Chỉ là chiếc váy tôi thích.
Nhiếp ảnh gia hỏi:
“Hai bà cháu muốn chụp theo phong cách gì?”
Bà ngoại cười nói:
“Chụp vui vẻ là được.”
Tôi ôm lấy tay bà.
“Đúng, vui vẻ là được.”
Ống kính nâng lên.
Bà ngoại hơi nghiêng đầu hỏi tôi:
“A Thanh, cháu còn buồn không?”
Tôi nghĩ một chút.
“Vẫn còn một chút.”
Bà ngoại xoa tay tôi.
“Không sao.”
“Người sống cả đời, ai mà không từng buồn.”
“Chỉ cần sau này càng ngày càng tốt là được.”
Tôi nhìn bà qua gương trang điểm.
Bà đã già rồi.
Tóc bạc nhiều hơn tôi nhớ.
Mắt cũng không còn nhìn rõ.
Nhưng trong ngày tôi bị bỏ rơi giữa lễ đường, bà vẫn đứng lên bảo vệ tôi.
Bà nói cưới vợ không thể nhờ người khác cưới thay.
Bà nói nhà chúng tôi không cần.
Tôi bỗng thấy đời mình thật ra chưa từng thua.
Tôi mất một người đàn ông tệ.
Nhưng tôi còn người thân yêu tôi.
Còn sự nghiệp.
Còn bản thân.
Nhiếp ảnh gia đếm:
“Ba, hai, một.”
Tôi và bà ngoại cùng nhìn vào ống kính.
Trong ảnh, bà cười rất hiền.
Tôi cũng cười.
Không phải nụ cười cố gắng giữ thể diện trong lễ đường.
Mà là nụ cười nhẹ nhõm sau khi cuối cùng đặt xuống một tảng đá đè trong lòng.
Buổi tối, tôi đăng tấm ảnh đó lên vòng bạn bè.
Không chặn ai.
Không đặt chế độ riêng tư.
Chỉ viết một câu:
【Hôn lễ hủy rồi, nhưng đời tôi vẫn tiếp tục.】
Rất nhanh, dưới bài đăng có rất nhiều bình luận.
Bạn bè chúc tôi sống tốt.
Đồng nghiệp nói sếp Lâm đẹp điên.
Kha Ninh bình luận:
【Chúc mừng sếp thoát khỏi dự án rác lớn nhất đời người.】
Tôi bật cười.
Lướt xuống nữa, tôi nhìn thấy một lượt thích lặng lẽ.
Chu Yến Trì.
Anh ta không bình luận.
Tôi cũng không xóa.
Tôi chỉ bình tĩnh kéo qua.
Rất lâu về sau, tôi nghe người khác kể rằng Chu Yến Trì vẫn giữ bộ lễ phục chú rể hôm đó.
Anh ta từng uống say, nói với bạn rằng đời này anh ta hối hận nhất là ngày thành hôn đã không xuất hiện.
Bạn anh ta hỏi:
“Nếu được quay lại, cậu sẽ làm gì?”
Anh ta nói:
“Tôi sẽ chạy về lễ đường.”
“Tôi sẽ quỳ xuống xin cô ấy tha thứ.”
“Tôi sẽ nói với cô ấy, tôi sai rồi.”
Người bạn im lặng một lúc, rồi hỏi:
“Vậy nếu Tô Miểu lại gọi điện thì sao?”
Chu Yến Trì không trả lời.
Nghe đến đây, tôi chỉ cười nhạt.
Cho nên con người anh ta thật ra vẫn không thay đổi.
Anh ta hối hận vì mất tôi.
Nhưng chưa chắc hối hận vì từng xem nhẹ tôi.
Mà điều đó đã không còn quan trọng nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)