Đợi hai người đi xa, phụ thân ta cũng định rời đi. Ta vội gọi ông lại, đề nghị muốn xem thư của mẫu thân. Lấy quạt tròn che mặt, ta thút thít nhỏ giọng khóc:
“Nữ nhi đã bao nhiêu năm không được gặp mẫu thân rồi, nhớ người da diết, dù chỉ là cho nữ nhi xem qua bút tích của người để vơi đi nỗi nhớ tương tư cũng được mà.”
Phụ thân lúc này mới do dự đưa bức thư cho ta.
Sau khi cầm thư, ta soi xét kỹ từng chữ một. Trong thư quả thực nói, chưa từng đính ước cho ta. Phụ thân rủ mắt xuống:
“Xem xong chưa? Nếu không có hôn ước, chuyện bên Tiêu gia thì cứ đàng hoàng đáp ứng đi. Đứa trẻ Vân Lan đó không tồi, tuy nói vai gánh hai phòng có hơi ủy khuất, nhưng tỷ—”
“Bức thư này, không phải do mẫu thân viết.” Ta ngắt lời ông. Đập mạnh bức thư xuống chiếc bàn nhỏ bên tay ông.
Chương 09
Tay phụ thân run lên: “Cái gì?”
“Nét chữ không đúng.” Ta nhìn ông, nhấn mạnh từng chữ: “Chữ của nương, bảy năm trước thì đúng là như thế này. Nhưng hiện tại đã thay đổi rồi. Phụ thân, người hòa ly với bà ấy bảy năm, chưa từng liên lạc lại, đương nhiên là người không biết. Nhưng con biết. Năm nào con cũng trao đổi thư từ với nương, từng nét chữ của người, con đều nhận ra.”
Phụ thân chỉ dựa vào ký ức cũ, vẽ bùa theo mẫu. Nhưng ông đã quên mất—— con người sẽ thay đổi, và nét chữ cũng vậy.
Sắc mặt phụ thân tái mét: “Con hỗn xược!”
“Con hỗn xược sao?” Ta cười, “Phụ thân, người ngụy tạo thư hồi âm, chính là để ép con gả cho Tiêu Vân Lan? Rốt cuộc người muốn con gái đi lấy chồng, hay là muốn bắt con làm bức màn che giấu sự dơ bẩn cho cái đứa con gái hoang do ngoại thất của người sinh ra?”
Ông ta đứng phắt dậy, chén trà ném vỡ loảng xoảng trên mặt đất.
“Tạ Thính Lan! Con——”
“Trưởng tử Tiêu gia đã chết, Tiêu Vân Lan sức khỏe yếu ớt nhiều bệnh, cuộc hôn nhân này còn gì để mưu đồ nữa?” Ta nghênh đón ánh mắt của ông, “Người chẳng qua là muốn bấu víu vào danh tiếng gia tộc Tiêu gia, bán con cầu vinh.”
Lồng ngực ông phập phồng dữ dội, tay chỉ vào ta, tức giận đến run rẩy:
“Giỏi! Giỏi! Giỏi lắm! Nếu con đã có chủ ý riêng, ta sẽ không quản con nữa.
Sau này con thích gả cho ai thì gả, ta coi như không có đứa con gái này!”
Ông ta đùng đùng tức giận, phất tay áo bỏ đi.
Nhìn những mảnh sứ vỡ nát đầy sàn, ta chỉ thấy nực cười.
Ông ta không quản ta nữa? Còn tưởng đó là sự trừng phạt dành cho ta.
Thực ra là trúng ngay ý ông ta đấy chứ. Dù sao thì người ông ta thiên vị, cũng chưa từng là ta. Nay Tiêu Sách An đã chết, Tiêu Vân Lan rồi sẽ làm quan to chức lớn. Ông ta mong ta không gả đi còn không được, để cho trưởng nữ yêu quý của ông ta được độc chiếm vinh hoa phú quý của Tiêu phủ.
Lúc này, Thúy Ngọc mang một bức thư từ ngoài hớt hải chạy vào: “Tiểu thư, có thư từ Thái Thương!”
Ta mừng rỡ, vội vàng nhận lấy bức thư. Lần này, chính xác là bút tích của mẫu thân. Hơn nữa còn là văn phong hồi đáp lưu loát ngắn gọn quen thuộc của người:
“Lan nhi, nương đã thu xếp ổn thỏa. Đồ cưới thảy đều chuẩn bị đủ, con cứ đến Thái Thương là yên tâm xuất giá. Nương tuy không ở bên con, nhưng sẽ không để con chịu nửa phần ủy khuất.”
Ta nắm chặt tờ giấy viết thư. Nước mắt rơi lã chã trên giấy, làm nhòe một mảng mực. Hít hít mũi. Gấp gọn bức thư, cất vào tay áo.
“Thúy Ngọc, mau chuẩn bị xe. Đi Thái Thương.”
Chương 10
Ngày Tiêu Vân Lan cưới tỷ tỷ là một ngày trời quang mây tạnh.
Khắp thành đều đang bàn tán về hỷ sự của nhà họ Tiêu. Kẻ thì nói Hữu tướng đại nhân vừa mất đi đại ca chưa bao lâu đã vội tục huyền, tuy nói là vai gánh hai phòng, rốt cuộc cũng có phần vội vã. Người thì nói tân phụ là đại cô nương Tạ gia, đoan trang hiền thục, với Hữu tướng đúng là tài tử giai nhân, trời sinh một đôi.
Không ai nhắc đến nhị cô nương Tạ gia. Cũng không ai nhớ rằng, hôm nay vốn dĩ nên là ngày thành hôn của nàng.
Lúc đi ra khỏi đầu ngõ, vừa hay đụng trúng đoàn rước dâu. Đầu đường rải lụa đỏ, kiệu hoa tám người khiêng.
Tiêu Vân Lan cưỡi trên con ngựa cao to, mặc hỷ bào đỏ thắm, tôn lên khuôn mặt bệnh tật ốm yếu nhiều thêm vài phần huyết sắc. Hắn vui vẻ rạng rỡ. Vẻ đắc ý trên đôi lông mày, giấu cũng không giấu được.
Chaporia
Bình Luận (0)