Trong thang máy.
Tiểu Chu đang đợi tôi.
“Chị Vy.”
“Chị không sao chứ?”
“Không sao.”
“Lúc nãy em đứng trên lầu nhìn thấy hết.”
“Họ thật sự quá đáng…”
“Qua rồi.”
Tôi nhấn nút tầng làm việc.
Thang máy chậm rãi đi lên.
Trong tấm gương phản chiếu.
Gương mặt tôi vẫn bình tĩnh như cũ.
Nhưng lòng bàn tay.
Đã ướt đẫm mồ hôi.
10
Trong cuộc họp buổi sáng.
Tôi có phần mất tập trung.
Tổng giám đốc Lý nhận ra điều đó.
Sau khi tan họp, ông giữ tôi lại.
“Chuyện trong nhà giải quyết tới đâu rồi?”
“Gần xong rồi ạ.”
“Nếu cần giúp đỡ thì cứ nói.”
Tổng giám đốc Lý đưa cho tôi một tập tài liệu.
“Tài liệu bên châu Âu đây.”
“Em xem trước đi.”
“Người phụ trách chi nhánh bên đó tên là Trần Khải.”
“Là đàn anh của em.”
“Tôi đã chào hỏi trước với cậu ấy rồi.”
“Cậu ấy sẽ hỗ trợ em.”
“Cảm ơn Tổng giám đốc Lý.”
“Không cần cảm ơn tôi.”
Ông nhìn tôi.
Trong ánh mắt mang theo sự quan tâm của một người lớn tuổi.
“Tiểu Hứa.”
“Con gái tôi cũng trạc tuổi em.”
“Năm ngoái nó ly hôn rồi.”
“Chồng cũ của nó cũng chẳng ra gì.”
“Bản thân không có năng lực.”
“Lại chê vợ mình quá mạnh mẽ.”
“Sau khi ly hôn.”
“Nó ra nước ngoài.”
“Bây giờ sống rất tốt.”
“Phụ nữ ấy mà.”
“Đôi khi phải đủ quyết đoán.”
“Nên cắt thì cắt.”
“Không cắt sẽ chỉ càng rối hơn.”
Tôi gật đầu.
“Em hiểu.”
Trở lại chỗ ngồi.
Trong điện thoại lại xuất hiện vài tin nhắn mới.
Đều là của Trình Lỗi.
“Hứa Vy, em nhất định phải làm đến mức này sao?”
“Làm bố mẹ anh mất hết mặt mũi.”
“Em vui lắm đúng không?”
“Họ đã lớn tuổi rồi.”
“Không chịu nổi sự kích động như vậy đâu!”
Tôi đọc xong.
Xóa luôn.
Không trả lời.
Tiếp theo là tin nhắn thoại của mẹ chồng.
Tôi bấm mở.
Giọng nói của bà yếu ớt.
Hoàn toàn khác với dáng vẻ hung hăng buổi sáng.
“Tiểu Vy.”
“Mẹ biết mình sai rồi.”
“Là mẹ hồ đồ.”
“Không nên tới công ty con gây chuyện.”
“Con đừng chấp nhặt với mẹ nhé…”
“Mẹ chỉ thương Tiểu Lỗi thôi.”
“Tối qua nó thức trắng cả đêm.”
“Mắt khóc đến sưng lên rồi.”
“Vợ chồng bảy năm.”
“Có chuyện gì mà không thể vượt qua được chứ?”
“Mẹ xin con đấy.”
“Về nói chuyện đàng hoàng với Tiểu Lỗi được không?”
Tôi vẫn không trả lời.
Một lúc sau.
Bà lại gửi thêm một đoạn nữa.
Lần này trong giọng nói đã mang theo tiếng nức nở.
“Tiểu Vy.”
“Mẹ quỳ xuống cầu xin con được không?”
“Con tha thứ cho Tiểu Lỗi lần này đi.
”
“Nó sẽ không dám tái phạm nữa đâu…”
Tôi tắt màn hình.
Úp điện thoại xuống mặt bàn.
Tiểu Chu thò đầu sang.
Nhỏ giọng nói:
“Chị Vy.”
“Lễ tân nói có chuyển phát nhanh gửi cho chị.”
“Chuyển phát nhanh?”
“Vâng.”
“Hình như là tài liệu.”
“Cần chị ký nhận.”
Tôi xuống lầu.
Nhân viên giao hàng đưa cho tôi một túi hồ sơ.
Ở mục người gửi.
Ghi rõ tên Trình Lỗi.
Tôi mở ra.
Bên trong là hai bản tài liệu đã được in sẵn.
Đơn thỏa thuận ly hôn.
Tôi lật tới trang phân chia tài sản.
Yêu cầu của Trình Lỗi là:
Căn nhà chung thuộc về anh ta.
Tiền tiết kiệm chia đôi.
Cổ phần và quyền chọn cổ phiếu trong công ty của tôi.
Anh ta muốn chia một nửa.
Lý do ghi rất rõ.
Tài sản hình thành sau hôn nhân là tài sản chung.
Anh ta có quyền được phân chia.
Tôi bật cười.
Là kiểu cười đến mức tức quá hóa buồn cười.
Cầm bản thỏa thuận ly hôn trong tay.
Tôi đi thẳng lên tầng.
Đến phòng pháp chế của công ty.
Trưởng phòng pháp chế, lão Triệu, là bạn cũ của tôi.
Nghe tôi kể xong.
Ông ấy cũng bật cười.
“Thằng nhóc này nghĩ tới tiền đến phát điên rồi à?”
“Tài sản trước hôn nhân của cô đã được công chứng.”
“Tài sản sau hôn nhân tuy được tính là tài sản chung, nhưng còn phải xét tới mức độ đóng góp của mỗi bên.”
“Tiền đặt cọc mua nhà cô bỏ ra bảy phần.”
“Khoản vay cũng do cô trả.”
“Tiền lương của nó tiêu cho bản thân và gia đình nó.”
“Tòa án không thể nào xử căn nhà thuộc về nó được.”
“Còn cổ phần công ty với quyền chọn cổ phiếu…”
Lão Triệu đẩy gọng kính.
“Đó là thu nhập phát sinh từ chức vụ và năng lực nghề nghiệp của cô.”
“Không liên quan gì tới nó.”
“Nếu thật sự kiện ra tòa.”
“Nó chắc chắn thua.”
“Vậy còn bản thỏa thuận này?”
“Xé đi.”
Lão Triệu tiện tay ném bản thỏa thuận vào máy hủy giấy.
“Tôi sẽ soạn cho cô một bản mới.”
“Đảm bảo nó ra đi tay trắng.”
“Không.”
Tôi ngăn ông ấy lại.
“Căn nhà đó tôi không cần.”
“Cho anh ta.”
“Cái gì?”
Lão Triệu trợn tròn mắt.
“Cô điên rồi à?”
“Căn nhà đó bây giờ giá trị hơn tám triệu tệ đấy!”
“Tôi biết.”
Tôi bình thản đáp.
“Nhưng tôi thấy nó bẩn.”
“Trong đó chứa quá nhiều ký ức.”
“Có tốt.”
“Có xấu.”
“Tôi đều không muốn giữ lại nữa.”
“Cho anh ta đi.”
“Coi như dùng nó để mua đứt bảy năm qua.”
Lão Triệu nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng thở dài.
“Được.”
“Cô đã quyết thì tôi không nói nữa.”
“Những tài sản khác thì sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)