“Con là một cô gái tốt.”
“Tiểu Lỗi không xứng với con.”
“Dì không mong con tha thứ.”
“Chỉ muốn nói với con một câu xin lỗi.”
“Thật sự.”
“Xin lỗi con.”
Tôi nhìn từng dòng chữ.
Trước mắt hiện lên khuôn mặt già nua ấy.
Khắc nghiệt.
Phẫn nộ.
Rồi cuối cùng.
Là hối hận.
Tôi gõ vài chữ.
Rồi lại xóa đi.
Cuối cùng chỉ trả lời một câu.
“Mọi chuyện đã qua rồi.”
“Chúc dì luôn mạnh khỏe.”
Gửi đi.
Sau đó.
Xóa tin nhắn.
Chặn số điện thoại.
Có những lời xin lỗi.
Tôi chấp nhận.
Nhưng có những người.
Không cần phải liên lạc nữa.
Mỗi người sống tốt cuộc đời của mình.
Đó mới là kết cục tốt nhất.
19
Trước khi quay lại châu Âu.
Tôi đi gặp Tiểu Chu.
Bây giờ cô ấy đã là trưởng phòng.
Trưởng thành hơn rất nhiều.
“Chị Vy!”
“Em nhớ chị chết mất!”
Vừa gặp mặt.
Cô ấy đã nhào tới ôm tôi thật chặt.
“Nhớ chị như vậy.”
“Sao không sang thăm chị?”
“Bận mà!”
“Chị nhìn quầng thâm mắt em xem.”
“Sắp rớt xuống đất rồi đây này.”
“Vậy thì bớt tăng ca đi.”
“Nhớ giữ gìn sức khỏe.”
“Biết rồi mà.”
Chúng tôi tìm một quán cà phê.
Ngồi trò chuyện suốt cả buổi chiều.
Tiểu Chu kể rất nhiều chuyện của công ty.
Ai được thăng chức.
Ai nghỉ việc.
Ai kết hôn.
Ai sinh con.
“À đúng rồi chị Vy.”
“Chị còn nhớ Lâm Duyệt không?”
“Nhớ chứ.”
“Bạn gái của Trình Lỗi.”
“Cô ấy kết hôn rồi.”
Tiểu Chu hạ thấp giọng.
“Lấy một anh lập trình viên.”
“Người rất thật thà.”
“Cũng đối xử với cô ấy rất tốt.”
“Năm ngoái sinh một bé trai.”
“Bây giờ ở nhà chăm con.”
“Ngày nào cũng đăng ảnh con lên vòng bạn bè.”
“Vậy thì tốt.”
“Còn Trình Lỗi nữa.”
“Chị biết không?”
“Bây giờ anh ta làm phục vụ ở khách sạn.”
“Chị biết.”
“Chị gặp rồi.”
“Hả?”
“Gặp rồi á?”
“Ừ.”
“Trong buổi tiệc thường niên.”
Tiểu Chu trợn tròn mắt.
“Anh ta không quấy rầy chị chứ?”
“Không.”
“Chỉ nói vài câu thôi.”
“Vậy thì tốt.”
Tiểu Chu thở phào nhẹ nhõm.
“Em còn sợ anh ta lại tìm chị gây phiền phức.”
“Bây giờ.”
“Anh ta không còn sức lực cho chuyện đó nữa đâu.”
Tôi nhấp một ngụm cà phê.
“Có vợ con phải nuôi.”
“Có công việc phải làm.”
“Mỗi ngày vừa mở mắt ra là cơm áo gạo tiền.”
“Lấy đâu ra tâm trí để dây dưa với vợ cũ.”
“Cũng đúng.”
Tiểu Chu gật đầu.
“À đúng rồi chị Vy.”
“Còn chị thì sao?”
“Chị sao cơ?”
“Chuyện tình cảm ấy!”
Tiểu Chu chớp chớp mắt.
“Ở châu Âu.”
“Có gặp ai phù hợp không?”
Tôi suy nghĩ một chút.
Rồi bật cười.
“Có.”
“Thật á?!”
“Ừ.”
“Một người gốc Hoa.”
“Làm thiết kế.”
“Người thế nào?”
“Đẹp trai không?”
“Đối xử với chị tốt không?”
“Con người khá tốt.”
“Còn đẹp trai hay không thì tùy cảm nhận mỗi người.”
“Đối với chị…”
“Cũng không tệ.”
“Vậy là được rồi!”
Tiểu Chu nắm lấy tay tôi.
“Chị Vy.”
“Nhất định phải hạnh phúc nhé.”
“Hạnh phúc hơn trước đây.”
Tôi nhìn vào mắt cô ấy.
Nghiêm túc gật đầu.
“Chị sẽ.”
Rời khỏi quán cà phê.
Bầu trời đã tối hẳn.
Tiểu Chu muốn tiễn tôi.
Nhưng tôi từ chối.
“Chị muốn tự đi dạo một chút.”
“Được.”
“Vậy chị nhớ chú ý an toàn.”
“Ừ.”
“Em về đi.”
Tiểu Chu bắt taxi rời đi.
Còn tôi chậm rãi bước dọc theo con phố.
Thành phố này.
Tôi đã sống ở đây rất nhiều năm.
Vừa quen thuộc.
Lại vừa xa lạ.
Tiệm trà sữa ở góc phố vẫn còn đó.
Khi yêu nhau.
Tôi và Trình Lỗi thường xuyên ghé qua.
Rạp chiếu phim đối diện đã được sửa sang lại.
Chúng tôi từng xem rất nhiều bộ phim ở nơi đó.
Ghế dài trong công viên cũng đã thay mới.
Ngày trước.
Chúng tôi từng ngồi ở đó.
Cùng nhau nói về tương lai.
Những ký ức ấy.
Giống như những bức ảnh đã phai màu.
Vẫn còn tồn tại.
Nhưng đã trở nên mờ nhạt.
Tôi đi tới bờ sông.
Tựa người vào lan can.
Ngắm nhìn ánh đèn phía bên kia.
Gió thổi tới.
Mang theo hương vị đặc trưng của dòng nước.
Điện thoại reo lên.
Là Trần Khải.
“Em đang ở đâu?”
“Bờ sông.”
“Một mình à?”
“Ừ.”
“Đợi anh.”
“Anh tới tìm em.”
“Không cần đâu, em…”
“Cứ đợi đó.”
Anh ấy cúp máy.
Hai mươi phút sau.
Trần Khải xuất hiện phía sau tôi.
Trên tay xách hai lon bia.
“Cho em.”
“Cảm ơn.”
Tôi nhận lấy.
Bật nắp.
Uống một ngụm.
“Làm sao anh biết em ở đây?”
“Đoán thôi.”
Anh ấy chống tay lên lan can cạnh tôi.
“Lần nào tâm trạng em phức tạp.”
“Em cũng ra bờ sông.”
“Hiểu em vậy sao?”
“Dù gì cũng làm việc cùng nhau ba năm rồi.”
Trần Khải cũng uống một ngụm bia.
“Sắp đi rồi.”
“Không nỡ à?”
“Có một chút.”
“Rồi em vẫn sẽ quay lại thôi.”
“Ừ.”
Cả hai đều im lặng.
Một chiếc du thuyền chậm rãi lướt qua mặt sông.
Ánh đèn rực rỡ.
“Hứa Vy.”
“Hửm?”
“Nếu như…”
Trần Khải ngập ngừng.
“Nếu anh nói.”
“Anh thích em.”
“Em sẽ trả lời thế nào?”
Tôi quay đầu nhìn anh ấy.
Anh ấy cũng đang nhìn tôi.
Ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
Chaporia
Bình Luận (0)