“Trong hôn nhân.”
“Nghèo không đáng sợ.”
“Bất tài cũng không đáng sợ.”
“Điều đáng sợ nhất.”
“Là một người từ tận đáy lòng.”
“Xem thường người còn lại.”
“Sự xem thường đó.”
“Sẽ len lỏi vào từng chi tiết nhỏ nhất của cuộc sống.”
“Biến thành những đòi hỏi được cho là hiển nhiên.”
“Biến thành những tổn thương được gây ra một cách đường đường chính chính.”
“Rồi cuối cùng.”
“Bào mòn sạch sẽ mọi tình cảm còn sót lại.”
Trình Lỗi đứng ngây ra đó.
Giống như bị đóng đinh tại chỗ.
Rất lâu sau.
Anh ta mới cúi đầu xuống.
Giọng nói nghẹn lại.
“Tôi hiểu rồi.”
“Xin lỗi, Hứa Vy.”
“Thật sự.”
“Xin lỗi em.”
“Tôi chấp nhận.”
Tôi đáp.
“Và cũng thật lòng.”
“Chúc anh hạnh phúc.”
Nói xong.
Tôi xoay người rời đi.
Lần này.
Tôi không quay đầu lại nữa.
Buổi tiệc thường niên kết thúc.
Tôi đứng trước cửa khách sạn đợi xe.
Gió đêm thổi qua.
Mang theo chút se lạnh đầu đông.
Điện thoại đổ chuông.
Là Trần Khải gọi tới.
“Báo cáo công việc xong rồi à?”
“Ừ.”
“Xong rồi.”
“Khi nào quay lại?”
“Tuần sau.”
“Được.”
“Đợi em về rồi uống một bữa.”
“Được.”
Tôi cúp máy.
Đúng lúc xe tới.
Tôi mở cửa xe.
Ngồi vào bên trong.
Ngoài cửa kính.
Thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn.
Tôi chợt nhớ tới rất nhiều năm trước.
Khi vừa mới kết hôn với Trình Lỗi.
Hai người cũng thường ngồi trong xe như thế này.
Cùng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Anh ta nắm tay tôi.
Mỉm cười nói:
“Vợ à.”
“Chúng ta nhất định sẽ có một mái nhà ở thành phố này.”
Bây giờ.
Tôi đã có nhà rồi.
Không ở thành phố này.
Mà ở một nơi rất xa.
Nhưng rất ấm áp.
Rất vững vàng.
Như thế là đủ.
Chiếc xe lao vào màn đêm.
Hòa vào dòng xe cộ đông đúc.
Giống như một giọt nước.
Tan vào biển lớn.
Không tiếng động.
Không dấu vết.
Nhưng tự do.
Và rộng lớn.
18
Một tuần về nước báo cáo công việc.
Lịch trình của tôi kín mít.
Gặp khách hàng cũ.
Xem dự án mới.
Họp cùng đội ngũ.
Chiều ngày thứ ba.
Tôi tranh thủ về thăm bố mẹ.
Mẹ nấu cả một bàn thức ăn.
Bố mở chai rượu quý đã cất giữ nhiều năm.
“Con gái.”
“Lần này ở lại mấy ngày?”
“Một tuần.”
“Tuần sau con quay lại châu Âu.”
“Nhanh vậy sao?”
“Bên đó nhiều việc lắm.”
“Thôi.”
“Bận một chút cũng tốt.”
“Bận sẽ thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn.”
Mẹ vừa nói.
Vừa gắp thức ăn cho tôi.
“Chỉ cần đừng làm việc quá sức.”
“Nhớ giữ gìn sức khỏe.
”
“Con biết rồi mà.”
Ăn cơm xong.
Bố pha trà.
Ba người ngồi ngoài ban công trò chuyện.
“Mấy hôm trước.”
“Mẹ con đi chùa cầu một quẻ cho con.”
“Ồ?”
“Quẻ gì vậy?”
“Quẻ thượng thượng.”
Mẹ cười rất vui.
“Sư thầy nói.”
“Sau này con sẽ thuận buồm xuôi gió.”
“Mọi việc đều như ý.”
“Vậy thì con xin mượn lời may mắn đó.”
Tôi cười.
Khoác tay ôm lấy vai mẹ.
“À đúng rồi, con gái.”
Bố đặt tách trà xuống.
Có chút do dự.
“Mấy hôm trước.”
“Mẹ Trình Lỗi có tới tìm bố mẹ.”
Động tác của tôi khựng lại.
“Bà ấy tới làm gì?”
“Mang theo ít đồ.”
“Nói là dưa muối tự tay làm.”
“Còn nói vài câu nữa.”
Mẹ khẽ thở dài.
“Nói rằng bây giờ Trình Lỗi đã ổn định rồi.”
“Làm việc ở khách sạn.”
“Cũng đã lập gia đình.”
“Có con rồi.”
“Bà ấy nói mình biết sai rồi.”
“Năm đó có lỗi với con.”
“Nhờ bố mẹ thay bà ấy.”
“Nói với con một câu xin lỗi.”
Tôi im lặng một lúc.
“Đồ đâu rồi?”
“Bố không nhận.”
“Bảo bà ấy mang về.”
Bố đáp.
“Có những chuyện.”
“Không phải chỉ một câu xin lỗi là có thể xóa bỏ.”
“Mẹ con cũng nghĩ như vậy.”
Tôi gật đầu.
Không nói gì thêm.
Ngoài ban công.
Mặt trời đang dần lặn xuống.
Bầu trời nhuộm một màu vàng ấm áp.
“Con gái.”
Bố nhìn tôi.
“Con còn hận họ không?”
Tôi suy nghĩ một lúc.
Rồi lắc đầu.
“Không hận nữa.”
“Hận người khác mệt lắm.”
“Con còn phải để sức mà sống thật tốt.”
Bố bật cười.
Vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Con gái bố.”
“Thật sự trưởng thành rồi.”
“Con trưởng thành từ lâu rồi.”
Mẹ đưa tay xoa đầu tôi.
Ánh mắt dịu dàng như ngày nào.
Trong mắt mẹ.
Con mãi mãi vẫn là một đứa trẻ.
Tối hôm đó.
Tôi ở lại nhà bố mẹ.
Nằm trên chiếc giường quen thuộc từ thuở nhỏ.
Lắng nghe tiếng bố mẹ xem tivi ngoài phòng khách.
Trong lòng thấy vô cùng yên ổn.
Điện thoại sáng lên.
Là một tin nhắn từ số lạ.
“Hứa Vy, dì là mẹ của Trình Lỗi.”
“Có vài lời.”
“Dì đã suy nghĩ rất lâu.”
“Vẫn muốn nói với con.”
“Chuyện năm đó.”
“Là dì hồ đồ.”
“Là dì có lỗi với con.”
“Dì học hành không nhiều.”
“Suy nghĩ lại quá cũ kỹ.”
“Lúc nào cũng cho rằng phụ nữ nên ở nhà chăm chồng dạy con.”
“Thấy con kiếm được nhiều tiền.”
“Trong lòng dì mất cân bằng.”
“Sợ con vượt mặt Tiểu Lỗi.”
“Khiến nó mất thể diện.”
“Cho nên mới luôn soi mói con.”
“Ép con nghỉ việc.”
“Còn đến công ty làm loạn.”
“Bây giờ nghĩ lại.”
“Đúng là ngu xuẩn hết thuốc chữa.”
Chaporia
Bình Luận (0)