Vậy cô sẽ dùng cách đường đường chính chính nhất.
Cũng hiệu quả nhất.
Buộc họ phải bước ra dưới ánh mặt trời.
“Được.”
“Cứ làm theo lời chị.”
Tô Vãn Tình hạ quyết tâm.
“Ngoài ra.”
“Luật sư Lâm.”
“Tôi còn muốn nhờ chị điều tra một chuyện.”
“Cô nói đi.”
“Giúp tôi kiểm tra xem.”
“Khoảng thời gian trước và sau khi mẹ tôi qua đời.”
“Lục Minh Hiên hoặc Lý Quế Phân có xuất hiện khoản tiền lớn bất thường nào không.”
“Hoặc từng mua thứ gì có giá trị lớn.”
“Ví dụ như… bất động sản.”
Ánh mắt Tô Vãn Tình dần lạnh xuống.
“Bố mẹ tôi đều chỉ là người lao động bình thường.”
“Không có nhiều tiền tiết kiệm.”
“Căn nhà cũng chỉ là nhà cũ.”
“Nhà họ Lục cũng chẳng khá giả gì hơn.”
“Lúc chúng tôi mua nhà.”
“Tiền đặt cọc phần lớn là do tôi tích cóp từ công việc và hai bên gia đình góp lại.”
“Không có lý do gì để họ đột nhiên có thêm một khoản tiền lớn.”
“Nhưng nếu…”
“Nếu họ thật sự đã chiếm đoạt thứ quý giá mà mẹ tôi để lại.”
“Một thứ mà ngay cả tôi cũng không biết…”
Lâm Tịnh lập tức hiểu ý cô.
Trong mắt thoáng hiện vẻ tán thưởng.
“Tôi hiểu rồi.”
“Tôi sẽ lập tức cho người điều tra.”
“Tiến hành song song hai hướng.”
“Tôi không tin họ có thể giấu kín mãi được.”
Những ngày tiếp theo.
Tô Vãn Tình cố gắng đè nén sóng gió trong lòng.
Vẫn đi làm như bình thường.
Nhưng phía sau.
Cô và luật sư Lâm đang hành động với tốc độ cao nhất.
Rất nhanh.
Lâm Tịnh đã nộp đơn yêu cầu cưỡng chế thi hành án lên tòa án.
Đồng thời thông qua mạng lưới quan hệ của mình.
Bắt đầu điều tra tình hình tài chính của Lục Minh Hiên và Lý Quế Phân trong những năm gần đây.
Nhà họ Lục quả nhiên nhanh chóng không chịu nổi nữa.
Thẻ nhận lương hưu của Lý Quế Phân bị phong tỏa.
Tài khoản nhận lương của Lục Minh Hiên cũng bị phong tỏa phần lớn.
Chỉ còn lại khoản chi phí sinh hoạt cơ bản.
Điều khiến họ hoảng sợ hơn nữa.
Là thông báo kê biên của tòa án đã được dán ngay trước cửa căn hộ họ đang ở.
Căn nhà đó tuy do Lục Minh Hiên và Tô Vãn Tình cùng trả góp.
Nhưng phần lớn tiền đặt cọc do Tô Vãn Tình bỏ ra.
Hơn nữa trên giấy chứng nhận quyền sở hữu có tên của cả hai người.
Một khi bước vào giai đoạn phát mãi.
Khả năng rất lớn.
Họ sẽ mất luôn chỗ ở.
Lục Minh Hiên cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.
Ngày thứ năm sau khi bản án có hiệu lực.
Bởi vì họ đã từ bỏ quyền kháng cáo.
Buổi chiều hôm đó.
Tô Vãn Tình nhận được cuộc gọi từ một số lạ.
Là Lục Minh Hiên.
Giọng nói của anh khàn đặc.
Mang theo sự tuyệt vọng của kẻ đã bị dồn đến đường cùng.
Cùng một nỗi sợ hãi rất khó nhận ra.
“Vãn Tình.”
“Chúng ta gặp nhau một lần đi.”
“Chỉ có hai người.”
“Anh sẽ nói cho em biết chuyện đôi vòng ngọc phỉ thúy.”
“Và…”
“Tất cả mọi chuyện.”
“Anh đều sẽ nói hết.”
“Anh cầu xin em.”
“Hãy bảo luật sư tạm dừng việc cưỡng chế thi hành án trước.”
“Cho nhà anh chút thời gian gom tiền.”
“Căn nhà đó…”
“Không thể bị phát mãi.”
“Đó là nơi ở duy nhất của mẹ anh và Minh Vũ bây giờ.”
Tô Vãn Tình siết chặt điện thoại.
Giọng nói lạnh như băng.
“Thời gian.”
“Địa điểm.”
“Ba giờ chiều mai.”
“Quán cà phê Góc Phố.”
“Em biết chỗ đó.”
Lục Minh Hiên nói xong.
Lập tức cúp máy.
Giống như sợ cô đổi ý.
Tô Vãn Tình đặt điện thoại xuống.
Nhìn sang luật sư Lâm đang ngồi đối diện.
Từ đầu đến cuối.
Luật sư Lâm đều nghe toàn bộ cuộc gọi.
Đó là việc đã được Tô Vãn Tình đồng ý từ trước.
“Anh ta quả nhiên sốt ruột rồi.”
Lâm Tịnh cười lạnh.
“Nhưng từ đầu tới cuối không hề nhắc tới chuyện bồi thường.”
“Ngược lại vẫn muốn dùng bí mật về đôi vòng ngọc phỉ thúy và cái gọi là ‘toàn bộ sự thật’ để mặc cả.”
“Còn muốn giữ lại căn nhà.”
“Xem ra.”
“Bí mật này có thể còn lớn hơn chúng ta tưởng.”
“Cũng bẩn hơn chúng ta tưởng.”
Tim Tô Vãn Tình lại bắt đầu đập nhanh.
Ngày mai.
Liệu cô có thể biết được bí mật đã bị chôn vùi suốt nhiều năm kia không?
Bí mật về mẹ cô.
Về đôi vòng ngọc phỉ thúy.
Rốt cuộc là gì?
Và sự thật ấy.
Sẽ đẩy cuộc đời cô tới nơi nào?
Bất chợt.
Cô cảm thấy hơi sợ hãi.
Nhưng nhiều hơn.
Là quyết tâm.
Bất kể sự thật là gì.
Cô nhất định phải biết.
Vì mẹ.
Cũng vì chính bản thân mình.
Màn đêm dần buông xuống.
Từng ánh đèn trong thành phố lần lượt sáng lên.
Tô Vãn Tình đứng trước cửa sổ sát đất của căn hộ dịch vụ.
Nhìn thành phố rực rỡ nhưng lạnh lẽo dưới chân mình.
Cô có cảm giác.
Mình đang đứng bên rìa của một vòng xoáy khổng lồ và tăm tối.
Mà ngày mai.
Có lẽ cô sẽ chính thức bị cuốn vào đó.
Nhưng lần này.
Cô không lùi bước nữa.
Quán cà phê Góc Phố nằm ở góc rẽ của một con phố cũ yên tĩnh.
Phong cách trang trí mang hơi hướng hoài cổ.
Khách cũng không nhiều.
Ánh nắng lúc ba giờ chiều xuyên qua những ô cửa kính chia khung.
Đổ xuống sàn gỗ sẫm màu những mảng sáng tối loang lổ.
Tô Vãn Tình đến sớm mười phút.
Chaporia
Bình Luận (0)