“Tính tình lại tốt.”
“Còn trẻ tuổi.”
“Bà sợ em không giữ nổi thứ quý giá như vậy.”
“Cũng sợ nó mang tới tai họa cho em.”
“Bà nói…”
“Bà thấy anh là người ổn trọng.”
“Là người có thể dựa vào.”
“Nên bảo anh tạm thời giữ giúp em.”
“Đợi tình cảm của hai đứa ổn định hơn.”
“Đợi em trưởng thành hơn.”
“Hoặc…”
“Đợi hai đứa có con.”
“Rồi tìm thời điểm thích hợp giao lại cho em.”
“Bà còn bắt anh thề.”
“Không được nói cho bất kỳ ai biết.”
“Kể cả em.”
“Trừ khi…”
“Trừ khi thật sự không còn cách nào khác.”
Tô Vãn Tình như bị sét đánh giữa trời quang.
Toàn thân lạnh ngắt.
Mẹ cô đã giao món đồ quý giá nhất của mình.
Cho người con rể mà bà tin tưởng nhất.
Nhưng lại giấu chính cô.
Đứa con gái ruột của bà?
Chỉ vì bà cho rằng cô…
“Không giữ nổi”?
Ý nghĩ ấy giống như một lưỡi dao tẩm băng.
Đâm thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong trái tim cô.
Đau đến mức gần như không thể thở nổi.
“Cho nên…”
“Các người thật sự giấu tôi suốt từng ấy năm sao?”
Giọng Tô Vãn Tình như bị ép ra từ kẽ răng.
“Lúc Lý Quế Phân bán của hồi môn của tôi.”
“Anh rõ ràng biết vẫn còn đôi vòng ngọc quý giá hơn nhiều đang nằm trong tay mẹ anh.”
“Vậy mà anh không nói lấy một lời.”
“Anh nhìn tôi như một kẻ ngốc.”
“Nhìn tôi đau khổ.”
“Nhìn tôi phẫn nộ.”
“Nhìn tôi vì những kỷ vật bị bán mất mà không tiếc đưa mọi chuyện ra tòa.”
“Lục Minh Hiên.”
“Rốt cuộc các người xem tôi là cái gì?”
“Không phải đâu!”
“Vãn Tình, em nghe anh giải thích!”
Lục Minh Hiên cuống quýt biện bạch.
Mồ hôi túa ra như mưa.
“Ban đầu mẹ anh bán của hồi môn của em.”
“Anh thật sự không biết.”
“Là sau khi bán rồi anh mới biết chuyện.”
“Biết xong anh cũng đã mắng bà ấy.”
“Nhưng anh…”
“Anh không ngờ em lại báo cảnh sát.”
“Không ngờ em lại làm tới mức này.”
“Anh nghĩ dù sao đồ cũng đã bán mất rồi.”
“Cãi nhau cũng vô ích.”
“Thà bỏ qua đi.”
“Sau này anh đối xử tốt với em hơn.”
“Bù đắp cho em.”
“Còn chuyện đôi vòng ngọc…”
“Anh thừa nhận.”
“Anh có lòng riêng.”
Anh đau đớn vò mạnh mái tóc.
“Đôi vòng đó quá đáng tiền.”
“Sau khi mẹ anh biết chuyện.”
“Bà ấy động lòng tham.”
“Bà ấy nói…”
“Em đã gả vào nhà họ Lục.”
“Thì là người của nhà họ Lục.”
“Thứ đó cũng nên thuộc về nhà họ Lục.”
“Minh Vũ còn chưa kết hôn.”
“Trong nhà cũng không có tiền.”
“Sau này muốn cưới vợ cũng khó.”
“Bà ấy muốn giữ đôi vòng lại.”
“Lỡ sau này gia đình cần tiền gấp.
”
“Hoặc lúc Minh Vũ cưới vợ.”
“Có thể dùng tới.”
“Ban đầu anh không đồng ý.”
“Nhưng ngày nào mẹ anh cũng khóc lóc làm loạn.”
“Nói anh có vợ rồi quên mẹ.”
“Nói anh không nghĩ cho em trai mình.”
“Cho nên anh… anh…”
Anh đã ngầm đồng ý.
Hay nói đúng hơn.
Anh đã thỏa hiệp.
Trước những trận khóc lóc của mẹ mình.
Và trước sức cám dỗ khổng lồ của lợi ích.
Anh lựa chọn hy sinh quyền lợi của vợ.
Lựa chọn che giấu.
Lựa chọn lừa dối.
Tô Vãn Tình nhìn người đàn ông trước mặt.
Người đàn ông từng chung chăn gối với cô.
Từng thề sẽ cùng cô đi hết cuộc đời.
Giờ đây lại xa lạ đến mức khiến cô buồn nôn.
Tham lam.
Nhu nhược.
Ích kỷ.
Ngu xuẩn.
Hai mẹ con họ.
Quả thật là một cặp tuyệt phối.
“Cho nên.”
“Nếu lần này tôi không khởi kiện.”
“Nếu tôi không ép các người tới đường cùng.”
“Thì các người định giấu tôi cả đời?”
“Hay đợi tới khi cần tiền.”
“Lại lén bán luôn đôi vòng này?”
Tô Vãn Tình cười lạnh.
Lục Minh Hiên cứng họng.
Sự im lặng của anh chính là câu trả lời.
“Vậy bây giờ tại sao lại lấy nó ra?”
Tô Vãn Tình nhìn chằm chằm vào anh.
“Bởi vì tòa án chuẩn bị cưỡng chế thi hành án.”
“Bởi vì căn nhà sắp bị phát mãi.”
“Các người hết đường rồi.”
“Cho nên muốn dùng đôi vòng này đổi lấy việc tôi rút đơn.”
“Đổi lấy việc dừng cưỡng chế thi hành.”
“Đúng không?”
“Vãn Tình!”
Lục Minh Hiên đột ngột chụp lấy tay cô.
Nhưng lập tức bị cô hất mạnh ra.
Đôi mắt anh đỏ bừng.
Giọng nói đầy van xin.
“Đôi vòng anh trả lại cho em!”
“Nguyên vẹn trả lại!”
“Mẹ anh cũng biết sai rồi!”
“Sau này bà ấy không dám nữa đâu!”
“Ba trăm mười tám nghìn…”
“Nhà anh sẽ nghĩ cách gom tiền.”
“Từ từ trả lại em!”
“Anh chỉ cầu xin em.”
“Bảo luật sư đừng yêu cầu phát mãi căn nhà nữa!”
“Đó là tâm huyết cả đời của bố mẹ anh.”
“Cũng là nhà của anh và em.”
“Nếu bị bán đi.”
“Nhà anh thật sự chẳng còn gì nữa.”
“Mẹ anh bây giờ sức khỏe cũng không tốt.”
“Không chịu nổi kích thích đâu!”
“Nhà?”
Tô Vãn Tình như vừa nghe thấy một câu chuyện cười nực cười nhất.
“Bắt đầu từ ngày mẹ anh bán của hồi môn của tôi.”
“Bắt đầu từ ngày anh lựa chọn che giấu và lừa dối tôi.”
“Nơi đó đã không còn là nhà của tôi nữa.”
“Đó là ổ trộm của các người.”
Cô cầm chiếc hộp đựng đôi vòng ngọc lên.
Siết chặt trong lòng bàn tay.
Lớp ngọc lạnh giá.
Như đang đâm vào da thịt cô.
Đây là thứ mẹ cô để lại.
Chaporia
Bình Luận (0)