Trong lòng Tô Vãn Tình nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Nguồn gốc của đôi vòng ngọc cơ bản đã được làm rõ.
Đó là bảo vật truyền đời của gia tộc.
Tuy xuất xứ ban đầu có phần nhạy cảm.
Nhưng đã trải qua hơn một thế kỷ.
Lại không phải tài sản do cướp đoạt hay trộm cắp mà có.
Vấn đề hẳn không quá lớn.
Việc còn lại.
Chính là xử lý món bảo vật nóng bỏng tay này.
Và hoàn toàn chấm dứt với nhà họ Lục.
Sau khi trở về Vân Thành.
Lâm Tịnh mang tới một tin tức mới.
Sau quá trình tái thẩm.
Tòa án nhận định Lý Quế Phân đã cố tình che giấu tình tiết phạm tội quan trọng.
Thái độ ăn năn không chân thành.
Mức độ nguy hại cho xã hội tương đối lớn.
Không còn phù hợp để áp dụng án treo.
Vì vậy.
Tòa án quyết định hủy bỏ phần án treo trong bản án trước đó.
Buộc Lý Quế Phân phải chấp hành hình phạt ba năm tù giam.
Đồng thời.
Tiếp tục thực hiện nghĩa vụ bồi thường thiệt hại cho Tô Vãn Tình.
Lý Quế Phân đang nằm trên giường bệnh thì nhận được quyết định thi hành án.
Ngay tại chỗ.
Bà ta ngất lịm.
Lục Minh Hiên chạy vạy khắp nơi.
Nhưng không còn ai có thể giúp được.
Thủ tục phát mãi căn nhà cũng đã không thể đảo ngược.
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi.
Một gia đình nhìn qua tưởng như hòa thuận êm ấm.
Vì lòng tham và sự lừa dối.
Mà tan đàn xẻ nghé.
Người vào tù.
Người trắng tay.
Nghe tin này.
Trong lòng Tô Vãn Tình không còn gợn sóng.
Gieo nhân nào.
Gặt quả ấy.
Cô không hề thương hại họ.
Tiếp theo.
Là chuyện ly hôn.
Trước những chứng cứ xác thực như việc che giấu khối di sản khổng lồ.
Cùng hành vi cấu kết với mẹ ruột để lừa dối vợ.
Lục Minh Hiên không còn bất kỳ khả năng phản kháng nào.
Thỏa thuận ly hôn nhanh chóng được hoàn tất.
Do lỗi nghiêm trọng thuộc về phía Lục Minh Hiên.
Phần lớn tài sản trong thời kỳ hôn nhân.
Chủ yếu là căn nhà sắp bị phát mãi.
Sau khi trừ nợ vay và nghĩa vụ bồi thường.
Phần còn lại gần như đều thuộc về Tô Vãn Tình.
Lục Minh Hiên gần như ra đi tay trắng.
Hai người tự nguyện ly hôn.
Không có con cái.
Không còn tranh chấp.
Ngày cầm trên tay giấy chứng nhận ly hôn.
Bầu trời âm u.
Tô Vãn Tình nhìn cuốn sổ màu đỏ sẫm trong tay.
Có cảm giác như vừa tháo bỏ được một bộ xiềng xích nặng nề.
Không có niềm vui giải thoát mãnh liệt.
Chỉ có chút mệt mỏi.
Và thanh thản.
Lục Minh Hiên đứng cách đó không xa.
Lặng lẽ nhìn cô.
Ánh mắt xám xịt.
Không còn vẻ ôn hòa nhã nhặn năm nào.
Chỉ còn lại sự sa sút và tê dại của một người bị cuộc đời đánh gục.
Anh muốn nói gì đó.
Môi khẽ động.
Nhưng cuối cùng vẫn không nói thành lời.
Chỉ lặng lẽ quay người.
Còng lưng bước đi.
Chậm rãi biến mất nơi góc phố.
Tô Vãn Tình cũng xoay người.
Bước về phía luật sư Lâm đang đợi ở phía xa.
“Đều kết thúc rồi.”
Lâm Tịnh nói.
“Đúng vậy.”
“Đều kết thúc rồi.”
Tô Vãn Tình ngẩng đầu.
Nhìn bầu trời xám chì.
“Nhưng cũng vừa mới bắt đầu.”
Con đường phía trước của cô vẫn còn rất dài.
Cô phải lên kế hoạch lại cho cuộc sống của mình.
Phải xử lý ổn thỏa đôi vòng ngọc vô giá.
Thứ vừa là tài sản.
Vừa là trách nhiệm.
Cô còn phải từ từ chữa lành những tổn thương do cuộc hôn nhân này để lại.
Cũng phải học cách tin tưởng người khác.
Tin tưởng thế giới một lần nữa.
Nhưng ít nhất.
Cô không còn là Tô Vãn Tình bị che mắt.
Bị người khác thao túng.
Bị người khác nắm trong lòng bàn tay nữa.
Cô là Tô Vãn Tình.
Người đã lấy lại di vật của mẹ.
Đã thắng kiện.
Đã ly hôn.
Và sắp bước vào một cuộc sống mới.
“Luật sư Lâm.”
“Đôi vòng ngọc đó.”
“Tôi định quyên tặng.”
Tô Vãn Tình đột nhiên lên tiếng.
Lâm Tịnh hơi bất ngờ.
“Quyên tặng?”
“Cô nghĩ kỹ chưa?”
“Đó là hơn hai mươi triệu tệ.”
“Thậm chí có thể còn cao hơn.”
“Tôi nghĩ kỹ rồi.”
Ánh mắt Tô Vãn Tình trong trẻo và kiên định.
“Đó không phải tài sản thuộc riêng về tôi.”
“Đó là lịch sử.”
“Là văn hóa.”
“Mẹ tôi.”
“Bà ngoại tôi.”
“Đã dành cả đời để bảo vệ nó.”
“Họ sợ nó bị thất lạc.”
“Sợ nó bị hủy hoại.”
“Cũng vì nó mang theo ký ức của cả gia tộc.”
“Nhưng tôi tự thấy mình không đủ khả năng tiếp tục bảo vệ nó.”
“Cũng không muốn để nó trở thành gánh nặng hay mối nguy trong tương lai.”
“Quyên tặng cho bảo tàng quốc gia.”
“Để nó được lưu giữ ở nơi an toàn nhất.”
“Được nghiên cứu.”
“Được trưng bày.”
“Phát huy giá trị văn hóa vốn có của nó.”
“Đó mới là nơi thuộc về nó.”
“Tôi nghĩ.”
“Nếu mẹ tôi và bà ngoại biết được.”
“Họ cũng sẽ đồng ý với lựa chọn này.”
Lâm Tịnh nhìn cô.
Trong mắt hiện lên sự khâm phục chân thành.
Đứng trước khối tài sản khổng lồ như vậy.
Vẫn có thể giữ được sự tỉnh táo.
Đưa ra quyết định như thế.
Không phải ai cũng làm được.
“Được.”
“Tôi ủng hộ cô.”
“Tôi sẽ giúp cô liên hệ với cơ quan có thẩm quyền và đáng tin cậy nhất.”
“Hoàn tất toàn bộ thủ tục hiến tặng.”
“Đảm bảo mọi thứ hợp pháp.”
Chaporia
Bình Luận (0)