Không Xứng Với Tôi/Chương 10C. 10
20px

Giống như ký lên cuộc đời mới của chính mình.

Cố Trầm Chu nhìn chữ ký của tôi rất lâu.

Sau đó anh thấp giọng nói:

“Chúc mừng.”

Tôi đóng nắp bút.

“Cảm ơn.”

Chỉ vậy thôi.

Không oán hận.

Không dây dưa.

Cũng không còn tình yêu.

Khi rời khỏi phòng họp, trợ lý của anh bỗng đuổi theo.

“Khương tổng.”

Tôi dừng lại.

Anh ta đưa cho tôi một phong bì.

“Cố tổng nhờ tôi đưa cho cô.”

Tôi không nhận.

“Không cần.”

Trợ lý lúng túng.

“Cố tổng nói, đây là ảnh của An An và Nhạc Nhạc lần trước anh ấy chụp khi đến thăm. Anh ấy không có ý gì khác, chỉ muốn gửi cho cô một bản.”

Tôi nhìn phong bì.

Cuối cùng vẫn nhận.

Không phải vì Cố Trầm Chu.

Mà vì đó là ảnh của con tôi.

Tối hôm đó, tôi mở phong bì ra.

Bên trong có vài tấm ảnh.

An An ngồi trên xích đu, cười đến cong mắt.

Nhạc Nhạc đứng bên cạnh, tay cầm một chiếc máy bay giấy.

Góc ảnh hơi lệch.

Có thể thấy người chụp không quen.

Phía sau ảnh có một dòng chữ.

“Anh đang học cách làm một người cha. Có lẽ rất muộn, nhưng anh sẽ không bỏ cuộc.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy một lát.

Sau đó đặt ảnh vào album của hai con.

Không xé.

Không trả lại.

Cũng không đáp.

Cố Trầm Chu muốn làm cha, đó là trách nhiệm của anh.

Nhưng anh không còn tư cách dùng trách nhiệm ấy để quay lại cuộc đời tôi.

Một năm sau.

An An và Nhạc Nhạc vào mẫu giáo.

Ngày khai giảng, tôi đưa hai con đến trường.

Cố Trầm Chu cũng đến.

Anh đứng cách chúng tôi vài bước, trong tay cầm hai chiếc cặp nhỏ.

Nhạc Nhạc nhìn thấy anh, vui vẻ chạy tới.

“Ba!”

Cố Trầm Chu lập tức ngồi xổm xuống, ôm thằng bé vào lòng.

Động tác của anh vẫn hơi vụng về.

Nhưng đã tốt hơn trước rất nhiều.

An An chậm hơn một chút, ôm chân tôi, sau đó mới nhỏ giọng gọi:

“Ba.”

Cố Trầm Chu nhìn con bé, mắt lập tức dịu xuống.

“An An, ba mang kẹp tóc con thích.”

Anh lấy ra một chiếc hộp nhỏ.

Bên trong là kẹp tóc hình quả dâu.

An An nhận lấy, vui vẻ cười.

Tôi đứng bên cạnh nhìn.

Trong lòng bình thản.

Có lẽ đây là kết cục tốt nhất.

Tôi không cần phủ nhận tình phụ tử của anh và con.

Cũng không cần vì quá khứ của chúng tôi mà để hai đứa trẻ chịu thiệt.

Nhưng bình thản không có nghĩa là quay đầu.

Sau lễ khai giảng, Cố Trầm Chu đi bên cạnh tôi.

“Niệm Niệm.”

“Ừ?”

Anh nhìn sân trường đầy nắng, giọng rất thấp.

“Anh nghe nói em sắp đính hôn?”

Tôi khựng lại.

Sau đó cười.

“Tin đồn thôi.”

Ánh mắt anh sáng lên rất nhẹ.

Nhưng ngay sau đó, tôi nói tiếp:

“Nhưng nếu sau này tôi thật sự gặp được người phù hợp, tôi sẽ cân nhắc.”

Ánh sáng trong mắt anh tắt đi.

Anh im lặng rất lâu.

Cuối cùng nói:

“Anh hiểu rồi.”

Tôi nhìn anh.

Cố Trầm Chu của hiện tại đã học được cách không ép tôi.

Đáng tiếc, bài học này đến quá muộn.

Anh nợ tôi ba năm.

Nhưng tôi không cần anh trả bằng cả đời.

Tôi chỉ cần anh nhớ.

Nhớ rằng trên đời này có những người một khi rời đi, sẽ không bao giờ quay lại.

Hai năm sau.

Khương thị tổ chức lễ khánh thành cảng thông minh phía đông.

Tôi đứng trên sân khấu, trước mặt là hàng trăm khách mời và ống kính truyền thông.

Ánh đèn rực rỡ chiếu xuống.

Người dẫn chương trình giới thiệu tôi là tổng giám đốc mảng đầu tư trẻ nhất của Khương thị.

Dưới khán đài, cha mẹ tôi ngồi hàng đầu.

Khương Dã bế An An, còn Nhạc Nhạc ngồi trên đùi mẹ tôi, giơ tay vẫy tôi thật mạnh.

Tôi mỉm cười.

Sau bài phát biểu, phóng viên hỏi tôi:

“Khương tổng, rất nhiều người nói cô là hình mẫu phụ nữ tái sinh sau hôn nhân thất bại. Cô có điều gì muốn nói với những người từng trải qua tổn thương giống mình không?”

Tôi cầm micro.

Nhìn về phía ống kính.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ đến cô gái bốn năm trước ngồi trên ghế phụ, ngốc nghếch nói với Cố Trầm Chu rằng mình không hối hận.

Tôi cũng nhớ đến người phụ nữ ba năm sau đứng ngoài thư phòng, nhìn anh ký lên tờ đơn ly h/ôn thứ ba mươi mốt.

Sau đó tôi cười.

“Tôi không thích gọi đó là hôn nhân thất bại.”

Cả hội trường yên tĩnh.

Tôi nói:

“Một đoạn đường đi sai không có nghĩa là cả đời thất bại. Yêu nhầm người cũng không đáng xấu hổ. Đáng xấu hổ là biết sai mà vẫn không dám quay đầu.”

“Tôi từng rất yêu một người. Vì người đó, tôi từ bỏ rất nhiều thứ. Nhưng sau này tôi hiểu, tình yêu không nên khiến một người trở nên nhỏ bé, càng không nên khiến mình quên mất bản thân là ai.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...