“Tôi muốn nói với tất cả những người đang mắc kẹt trong một mối quan hệ khiến mình đau khổ rằng: rời đi không đáng sợ.”
“Đáng sợ là cả đời đứng trong bóng tối, lại tự lừa mình rằng đó là nhà.”
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Tôi cúi đầu chào.
Khi bước xuống sân khấu, An An chạy tới ôm lấy tôi.
“Mẹ giỏi quá!”
Nhạc Nhạc cũng chạy theo.
“Mẹ là siêu nhân!”
Tôi ngồi xổm xuống, ôm hai con vào lòng.
“Không, mẹ không phải siêu nhân.”
Tôi nhìn hai khuôn mặt nhỏ bé trước mặt.
Dịu dàng nói:
“Mẹ chỉ là mẹ của các con.”
Tối hôm đó, sau tiệc khánh thành, tôi nhận được một tin nhắn từ số của Cố Trầm Chu.
“Anh đã xem phát biểu của em. Niệm Niệm, em thật sự rất tốt.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy.
Rất lâu sau, trả lời hai chữ:
“Cảm ơn.”
Không thêm gì nữa.
Bên kia cũng không gửi thêm.
Tôi đặt điện thoại xuống, kéo rèm cửa ra.
Ngoài cửa sổ, cảng phía đông sáng rực ánh đèn.
Những con tàu lớn neo trên mặt biển.
Gió đêm mang theo mùi muối mằn mặn.
Tôi từng vì một người mà tự nhốt mình trong căn nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo.
Bây giờ, tôi đứng trước biển.
Trước mắt là trời cao đất rộng.
Sau lưng là gia đình.
Bên cạnh là hai đứa con.
Tôi không còn là Cố phu nhân chờ chồng trong đêm dài nữa.
Tôi là Khương Niệm.
Là con gái nhà họ Khương.
Là mẹ của An An và Nhạc Nhạc.
Là người đã tự tay xé bỏ cuộc hôn nhân khiến mình đau khổ, rồi từng bước đi ra khỏi đống tro tàn.
Sau này, tôi nghe nói Cố Trầm Chu vẫn sống một mình.
Anh bán căn nhà cũ của Cố gia, chuyển đến một căn hộ gần trường của hai con.
Mỗi tuần đến ngày thăm nom, anh đều xuất hiện đúng giờ.
Anh học buộc tóc cho An An.
Học sửa đồ chơi cho Nhạc Nhạc.
Học phân biệt loại sữa nào con uống sẽ đau bụng, món nào con không thích ăn, câu chuyện cổ tích nào phải đọc trước khi ngủ.
Có lần Nhạc Nhạc về nhà nói với tôi:
“Ba bảo trước đây ba làm sai nhiều chuyện, nên bây giờ phải học lại từ đầu.”
Tôi chỉ xoa đầu con.
“Ừ. Vậy để ba học.”
Cố Trầm Chu cuối cùng đã học được cách yêu.
Nhưng tôi không còn đứng ở đó để nhận nữa.
Ba năm sau ngày ly h/ôn, tôi đưa An An và Nhạc Nhạc đi biển.
Hai đứa trẻ chạy trên bãi cát, tiếng cười trong veo bị gió thổi đi rất xa.
Tôi ngồi dưới ô che nắng, đọc một cuốn sách.
Điện thoại rung lên.
Là thông báo nhắc lịch.
Ngày này bốn năm trước, Cố Trầm Chu đã ký tờ giấy thứ ba mươi mốt.
Tôi nhìn thông báo ấy một lúc.
Sau đó bấm xóa.
Thanh Hòa ngồi bên cạnh hỏi:
“Khương tổng, không giữ lại làm kỷ niệm sao?”
Tôi cười.
“Không cần nữa.”
Có những vết thương, khi còn đau, ta luôn muốn giữ lại bằng chứng để nhắc mình đừng quên.
Nhưng khi thật sự khỏi rồi, ngay cả bằng chứng cũng trở nên không còn quan trọng.
Tôi đứng dậy, đi về phía hai con.
An An giơ vỏ sò trong tay lên.
“Mẹ ơi, cái này đẹp không?”
“Đẹp.”
Nhạc Nhạc chạy tới, trên đầu dính đầy cát.
“Mẹ, con xây lâu đài cho mẹ!”
Tôi cúi đầu nhìn tòa lâu đài méo mó trên cát.
Cười nói:
“Đẹp nhất thế giới.”
Sóng biển tràn lên, cuốn đi một góc lâu đài.
Nhạc Nhạc “a” một tiếng, vội vàng dùng tay che lại.
Tôi ngồi xuống bên con.
“Không sao. Trôi rồi thì mình xây cái mới.”
Nhạc Nhạc chớp mắt.
“Cái mới sẽ đẹp hơn hả mẹ?”
Tôi nhìn mặt biển xanh rộng trước mắt.
Gió thổi tung tóc tôi.
Nắng rơi lên vai.
Tôi mỉm cười.
“Ừ.”
“Nhất định sẽ đẹp hơn.”
Giống như cuộc đời tôi vậy.
Từng bị sóng lớn cuốn đổ.
Từng tưởng mình không thể đứng dậy.
Nhưng chỉ cần còn tay, còn chân, còn trái tim biết đau rồi biết lành, tôi vẫn có thể xây lại tất cả.
Lần này.
Không xây vì bất kỳ ai khác.
Chỉ xây vì chính mình.
Vì An An.
Vì Nhạc Nhạc.
Vì những ngày tháng rộng dài sau này, khi tôi không còn cần ai ký lên tờ giấy nào để trao trả tự do cho mình nữa.
Bởi vì tự do ấy, từ đầu đến cuối, vốn luôn thuộc về tôi.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)