Khi ta xoay người rời đi, Tống Yến không còn giữ lại nữa.
Ta bước vững vàng đến bên xe ngựa.
“Tống Yến, người thay đổi, xưa nay chỉ là chàng mà thôi.”
Bước lên xe.
Không hề ngoảnh đầu.
21.
Ta trở về Cô Tô.
Trước mộ gia gia, lại thấy sạch sẽ gọn gàng, còn có cúng phẩm tươi mới.
Là bệnh nhân cũ của gia gia.
Gia gia ta cả đời hành y, cứu người không đếm xuể.
Dù ông đã mất bao năm, vẫn có người tới mộ cảm tạ.
Ta vừa an ủi vừa thẹn thùng, vừa đốt giấy vừa kể chuyện cho gia gia nghe.
Kể những chuyện đã trải qua mấy năm nay.
Nói rằng ta không phụ y thuật mà ông truyền dạy, cũng đã cứu được rất nhiều người.
Nói rằng ta đã lấy chồng, rồi lại hòa ly.
“Là A Nguyệt không hiểu chuyện, người sớm đã dạy con, kinh thành lắm kẻ bạc tình, chớ để tình cảm ràng buộc.”
“Con vẫn bước chân vào.”
“Cũng may, những điều khác ông dạy, A Nguyệt vẫn nhớ rõ, lỗi từng phạm, tuyệt đối không lặp lại.”
Ta đốt từng tờ giấy tiền.
Khói xanh làm đỏ hoe cả mắt.
“Gia gia, A Nguyệt nhớ người lắm.”
Ta ngồi bên mộ ông suốt một buổi chiều, rồi mới thong thả xuống núi.
Khi quay về Kim Lăng, quả nhiên Tống Yến đã hồi kinh.
Tiểu đồng giữ cửa tiệm run rẩy đưa ta một chiếc hộp gỗ.
Bên trong là một xấp ngân phiếu dày, cùng đủ loại trang sức.
Ta liếc qua mệnh giá ngân phiếu, không có lý do gì để từ chối.
Tin tức tiếp theo về Tống Yến là nửa năm sau.
Có lẽ hắn thực sự trở về để báo thù.
Người kể chuyện ở Kim Lăng thêu dệt đủ điều.
Nói hắn vừa về kinh, liền một mình một đao chém nát cửa phòng người vợ cũ.
Nếu không bị ngăn lại, chắc đã giết chết nàng ta ngay tại chỗ.
Chưa đầy ba ngày sau, đứa con trai của hai người rơi xuống nước.
Cả kinh thành đồn rùm beng, rằng Tạ Yên Nhiên để giành lại trái tim Tống Yến, không tiếc lấy con làm mồi nhử.
Tiếc thay đứa nhỏ thể trạng yếu ớt, giữa mùa đông rơi xuống nước, nhiễm hàn khí, không qua khỏi.
Tạ Yên Nhiên phát điên.
Hai người hòa ly.
Phủ Thừa tướng và phủ Quốc công kình nhau, đấu đến sống chết.
Bên trong thực hư thế nào, dân chúng không thể biết rõ.
Chỉ biết cuối cùng Thừa tướng chủ động từ quan, cáo lão về quê.
Tạ Yên Nhiên cạo đầu, vào chùa làm ni cô.
Tống Yến thì sao? Lại bệnh.
Trong ba tháng, phủ Quốc công phái ba lượt người tới.
Nói chân Tống Yến mọc ung nhọt, không để ai khám, chỉ muốn ta về xem.
Ta nhìn bảng giá họ đưa ra, rồi tính toán tài chính của mình.
“Chư vị mời người khác cao tay hơn đi.”
Kinh thành thiếu gì danh y, đâu thể không ai chữa được ung nhọt?
Người đến cuối cùng, là mẹ chồng cũ của ta — phu nhân Quốc công.
Bà ta gấp gáp, mắt đỏ hoe:
“Chỉ cần con chịu về khám cho Yến nhi một lần, điều kiện gì cũng được.”
“Dù sao cũng từng là vợ chồng một thời, con đành lòng nhìn Yến nhi tàn phế sao?”
Ta lắc đầu:
“Phu nhân, bà rõ ràng biết, đây chỉ là chiêu trò của hắn.”
Chiêu ép ta về kinh.
“Hắn còn không quý lấy thân mình, có thành phế nhân cũng chẳng liên quan đến con.”
Vì vậy, làm người coi trọng thể diện cũng có lợi.
Hôn sự giữa ta và phủ Quốc công từng ầm ĩ cả kinh thành, biết bao người theo dõi.
Ta không muốn quay lại, họ cũng chẳng thể bắt ta về.
Từ đó về sau, giữa ta và Tống Yến hoàn toàn đoạn tuyệt.
Nghe nói vết thương ở chân hắn kéo dài quá lâu, tuy giữ được mạng nhưng cả đời tàn phế.
Người có tật, không thể làm quan.
Dù là văn hay võ, hắn đều không thể tiếp tục.
Một kẻ cao ngạo như hắn, không biết có từng hối hận không.
Nhưng những điều đó, với ta, chẳng còn quan hệ gì.
Ta rất bận.
Y quán càng ngày càng lớn, đồ đệ càng ngày càng nhiều.
“Y nữ” không còn bị kỳ thị nữa.
Thậm chí nhiều nhà còn trả giá cao để mời y nữ tới khám bệnh.
Lại một mùa xuân nữa đến.
Thanh minh, ta đi tảo mộ cho gia gia.
“Mọi thứ đều tốt, người yên tâm nhé!”
Ta cưỡi lừa, vung cành liễu xuống núi.
Gió ấm, cỏ xanh.
Một ngày nắng đẹp thật rực rỡ.
HẾT
Chaporia
Bình Luận (0)