“Cái ngày ta yêu nàng, ta đã lập lời thề trước linh vị của phụ mẫu. Cô nương nhỏ ta cưới về nhà, ta phải đối xử tốt với nàng ấy cả một đời. Chỉ tiếc là, một đời của ta có hơi ngắn. Xin lỗi nàng, ta sắp chết rồi.”
Tiêu Cảnh Chi sinh ra đã nhiều bệnh tật. Từng có thầy tướng số tiên đoán chàng sống không quá hai mươi tuổi. Và vào đúng năm đó, chàng quả nhiên bệnh nặng. Tiêu Cảnh Chi không sợ chết, chàng bị bệnh tật dằn vặt hơn chục năm, nay cuối cùng cũng có thể giải thoát. Nhưng trần gian này vẫn còn người lưu luyến chàng, không chịu buông tay cho chàng đi.
Diệp thúc cuống lên hết cách, cùng đường bí lối mới nghĩ ra cách xung hỉ. Thế là khi cô gái nhỏ đó mang khuôn mặt trắng bệch, sợ sệt hoảng loạn đứng trước mặt chàng, Tiêu Cảnh Chi đã lạnh lùng nghĩ thầm: Tạo nghiệt. Diệp thúc, nguyệt bổng tháng này của thúc coi như mất sạch rồi, tháng sau cũng thế.
Cô nương tuổi xuân phơi phới, một kẻ sắp chết như chàng hà cớ gì phải làm lỡ dở cả đời người ta. Tiêu Cảnh Chi cố dọa dẫm, muốn đuổi nàng đi. Nhưng cô nương ấy lại cứng đầu cứng cổ, ôm một lòng “nhận tiền của người, gánh tai ương cho người”, quật cường đến mười con bò cũng không kéo lại được.
Cô nương ấy không quá thông minh, nhưng lại chân thành hơn bất cứ ai trên đời.
Diệp thúc bảo nàng đi gắp thức ăn. Nàng sợ sai, chuẩn bị bài vở từ rất lâu. Tiêu Cảnh Chi đã lén đọc được. Trên những tờ giấy đó viết lít nha lít nhít: “Củ sen tính hàn, không được ăn nhiều”, “Sơn dược ôn bổ kiện tỳ”, “Bữa tối không nên ăn thịt cá dầu mỡ”… Cuối cùng, nàng còn nghiêm túc tổng kết lại: “Phải để Thế tử ăn nhiều một chút, như vậy cơ thể mới khỏe mạnh được.”
Một ngàn lượng bạc của Diệp thúc không mua được dược liệu cứu mạng.
Nhưng lại mua được một trái tim chân thành, ngốc nghếch.
Tiêu Cảnh Chi bỗng nhiên không còn muốn chết đến thế nữa. Nếu có một ngày chàng chết, cô nương nhỏ sẽ rất buồn bã có phải không? Vậy thì, hãy cố gắng sống thêm một chút nữa đi.
Thế là nhật nguyệt luân chuyển, thoắt cái đã mười năm.
Ta áp tay chàng vào má mình, nước mắt từng hạt lớn lã chã rơi rớt. Ta không nói được lời nào, chỉ biết liều mạng lắc đầu.
Đồng tử của Tiêu Cảnh Chi đã bắt đầu tan rã, nhưng ánh mắt vẫn ngập tràn dịu dàng.
“Tiểu Hà dũng cảm, nhất định sẽ có một cuộc đời rất dài, rất tươi đẹp. Mười năm này, là ta tham lam, giam cầm nàng bên cạnh. Thế gian này còn vô vàn cảnh đẹp, đâu chỉ có Giang Nam. Nàng hãy thay ta đi xem thử nhé, Tiểu Hà.”
Bàn tay đang áp lên gò má ta đó, vô lực rơi xuống. Khóe môi Tiêu Cảnh Chi mang theo nụ cười, như đang chìm vào một giấc mộng đẹp không muốn tỉnh lại.
Trong giấc mộng ấy, chàng sẽ không bao giờ phải chịu đau đớn nữa.
…
Tiểu Hà, Tiểu Hà.
Chàng là một kẻ đoản mệnh. Nhưng chàng ấy thật sự, đã yêu nàng cả một đời.
…
Ta hôn lên trán chàng. Nửa phần trách móc, nửa phần làm nũng: “Nhưng Tiêu Cảnh Chi à, những thứ đó, ta đều không thích.”
Ngài rõ ràng thừa biết mà. Trên thế gian này, sẽ không có người thứ hai yêu ta như ngài yêu ta đâu. Ta đã nhìn thấy trái tim chân thành rực rỡ nhất trên thế gian này rồi. Non nước phong nguyệt, bốn mùa phong cảnh, ngài đều đã từng cùng ta ngắm nghía. Hoa xuân trăng thu của quãng đời còn lại, đối với ta mà nói, cũng chỉ đến vậy mà thôi.
Ta tự sắc cho mình một bát thuốc.
Từ rất lâu trước kia, ta đã dự tính sẵn cho ngày hôm nay rồi.
Chaporia
Bình Luận (0)