Tiểu Hà dũng cảm, cũng có những con đường không dám đi một mình. Nàng không muốn sống một cuộc đời dài đằng đẵng rất đẹp đẽ nào đó, nàng chỉ muốn ở bên cạnh ngài thôi.
…
Ta nhìn thấy ký ức xẹt qua như đèn kéo quân.
Đó là lúc vừa gả vào vương phủ. Lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Cảnh Chi phát bệnh. Chàng rất đau, phiền não đập vỡ sạch sành sanh đồ đạc trong phòng. Nha hoàn sợ hãi không dám động đậy.
Ta bưng bát thuốc, run rẩy gõ cửa.
“Không phải bảo các người cút hết đi sao?”
Ta đặt bát thuốc đầu giường, lí nhí đáp: “Vâng, nhưng mà thuốc thì vẫn phải uống, ta cút đây.”
Tiêu Cảnh Chi kháng cự quay đầu đi: “Không uống.”
Không uống thuốc, sao cơ thể khỏe lên được?
Ta đứng thẳng tắp: “Vậy ta cũng không cút.”
Chàng trừng mắt lườm ta: “Nàng to gan lắm!”
Lườm một hồi, phát hiện ra ta quả nhiên to gan thật, chẳng hề sợ hãi chàng lấy nửa phần. Liền tức giận kéo chăn trùm kín đầu.
Lát sau, lại lén lút thò ra một con mắt. Vừa vặn chạm phải ánh mắt của ta đang tò mò nghiêng đầu ngó vào trong chăn.
Không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Chàng kéo mạnh chăn về: “Nàng làm cái gì thế!”
Ta thật thà khoanh tay đứng yên: “Muốn xem xem ngài đã hết giận chưa.”
Dưới lớp chăn tĩnh lặng mất hai giây. Tiêu Cảnh Chi thò đầu ra: “Vậy nàng nhìn thấy cái gì rồi?”
“Thấy ngài đang nhìn lén ta.”
Chàng thẹn quá hóa giận. Một tay với lấy bát thuốc trên đầu giường, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch. Nhét cái bát không vào tay ta rồi chui tọt vào chăn, không nói thêm lời nào nữa.
Ta nghĩ ngợi một chốc, móc từ trong tay áo ra một gói giấy nhỏ: “Thế tử, ngài ăn mứt hoa quả không?”
Trong chăn tĩnh lặng một chốc, rồi một bàn tay thò ra. Ta đặt miếng mứt vào, chàng lập tức thu tay cuốn đi mất.
Một lúc sau, bàn tay đó lại thò ra, ngoắc ngoắc. Ta lại đặt vào một viên, chàng lại cuốn đi.
Sau một tràng sột soạt, bàn tay đó lại tới nữa.
“Viên cuối cùng rồi nhé.” Ta nhỏ giọng giải thích, “Diệp thúc dặn ngài không được ăn đồ ngọt, là ta lén mang cho ngài đấy.”
Tiêu Cảnh Chi ăn mứt xong, tâm trạng cuối cùng cũng tốt lên một chút.
“Bọn họ đi hết rồi, sao nàng vẫn chưa đi?”
Ta khi đó, đã rất nghiêm túc mà trả lời chàng rằng: “Ta sẽ không rời xa ngài đâu, Thế tử.”
…
Ta sẽ không rời xa ngài đâu.
Tống Tích Hà chưa bao giờ nuốt lời.
…
Hoa hạnh trong sân vẫn đang rụng rơi. Giống như một trận bão tuyết mãi mãi không bao giờ ngừng lại.
Tiêu Cảnh Chi.
Ngài và ta kiếp này, cũng coi như là cùng nhau bạc đầu rồi nhé.
…
Ánh xuân, hoa hạnh, và hàng mày khóe mắt của chàng, đều dần nhòa đi.
Nhưng ta chẳng hề sợ hãi chút nào. Tên của chúng ta sớm đã được khắc chung một chỗ trên tảng đá nhân duyên rồi. Đời đời kiếp kiếp, đều sẽ ở bên nhau.
Cho nên, khi mở mắt ra lần nữa, chàng nhất định… vẫn sẽ ở bên cạnh ta.
…
Chỉ là lần này.
Tiêu Cảnh Chi à.
Ngài có thể, sống lâu trăm tuổi được không.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)