Tạo nên hết kỳ tích thương mại này đến kỳ tích thương mại khác.
Chúng tôi cũng cùng nhau mở rộng các hoạt động từ thiện tới những lĩnh vực rộng lớn hơn.
Những ngôi trường do chúng tôi tài trợ xây dựng.
Đã xuất hiện ở những nơi nghèo khó nhất trên khắp cả nước.
Phòng thí nghiệm khoa học sự sống của chúng tôi.
Đạt được bước đột phá mang tính lịch sử trong nghiên cứu thuốc điều trị ung thư nhắm trúng đích.
“Kế hoạch Ốc Đảo” của chúng tôi.
Đã thành công biến từng vùng sa mạc thành những mảng xanh trù phú.
Tên tuổi của tôi.
Không còn đơn thuần là một huyền thoại trong giới kinh doanh.
Nhiều lúc.
Nó còn gắn liền với những danh xưng như:
“Nhà từ thiện.”
“Người kiến tạo ước mơ.”
Những người từng làm tổn thương tôi.
Cũng lần lượt nhận lấy kết cục thuộc về mình.
Tô Tình.
Sau khi bị đuổi khỏi buổi tiệc tối hôm đó.
Hoàn toàn thân bại danh liệt.
Trang Hành đã dùng một vài thủ đoạn.
Khiến cô ta không còn chỗ đứng trong ngành nghề của mình.
Cô ta muốn quay về cầu cứu chú thím.
Nhưng sau khi biết được tất cả những việc cô ta đã làm.
Chú thím vô cùng thất vọng.
Cuối cùng cắt đứt quan hệ với cô ta.
Sau đó.
Cô ta chỉ có thể lặng lẽ rời khỏi thành phố này.
Biến mất không tung tích.
Về phần Lưu Thanh.
Sau khi bị Thanh Vân Capital rút vốn và phong sát.
Công ty thiết kế nơi cậu ấy làm việc nhanh chóng phá sản.
Cậu ấy lại một lần nữa trắng tay.
Nhưng không giống Lưu Bái trước đây.
Cậu ấy không tự buông xuôi bản thân.
Một mình đeo giá vẽ lên lưng.
Đi tới Tây Tạng.
Bắt đầu hành trình lang bạt và ký họa.
Vài năm sau.
Trong một cuốn tạp chí Địa lý Quốc gia.
Tôi tình cờ nhìn thấy tên của cậu ấy.
Cậu ấy đã trở thành một nhiếp ảnh gia phong cảnh và họa sĩ có chút danh tiếng.
Các tác phẩm đều tràn ngập sự kính trọng đối với sinh mệnh.
Và những suy ngẫm sâu sắc về thiên nhiên.
Mang một vẻ thuần khiết và sức mạnh sau khi đã gột rửa hết mọi phù hoa.
Tôi nghĩ.
Quãng thời gian lang bạt ấy.
Cuối cùng đã giúp cậu ấy tìm lại chính mình.
Đối với cậu ấy.
Có lẽ đây là một kết cục tốt đẹp hơn nhiều so với việc đi đường tắt.
Còn Lưu Bái.
Tôi chưa từng gặp lại anh ta nữa.
Chỉ là thỉnh thoảng.
Tôi nghe được vài tin tức lẻ tẻ về anh ta từ Trang Hành.
Nghe nói.
Anh ta vẫn luôn chăm chỉ làm việc ở công trường xây dựng.
Dùng số tiền tích góp được.
Đón mẹ mình ra khỏi bệnh viện tâm thần.
Thuê một căn nhà nhỏ để tự tay chăm sóc bà.
Nghe nói.
Lúc rảnh rỗi.
Anh ta thường tới cô nhi viện làm tình nguyện viên.
Dạy bọn trẻ học vẽ.
Nghe nói.
Anh ta không yêu thêm ai nữa.
Một mình sống bình yên và đầy đủ.
Cuối cùng.
Anh ta cũng trở thành một người đàn ông có trách nhiệm.
Có thể gánh vác mọi thứ trên vai mình.
Mặc dù tất cả đều đến quá muộn.
Nhưng cũng không hẳn là một kết cục tồi tệ.
Mỗi người.
Đều phải trả giá cho những lựa chọn của chính mình.
Mỗi người.
Đều đang bước đi trên con đường đời của riêng mình.
Tìm kiếm sự cứu rỗi thuộc về bản thân.
Còn tôi.
Từ lâu đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.
Trong thế giới của mình.
________________________________________
Ngày kỷ niệm hai năm kết hôn.
Tôi nhận được món quà tuyệt vời nhất.
Tôi mang thai rồi.
Tôi đưa que thử thai cho Trang Hành.
Anh ngẩn người ra gần một phút.
Sau đó đột nhiên bế bổng tôi lên.
Vui mừng xoay vòng tại chỗ.
“Anh sắp được làm bố rồi!”
“Anh sắp được làm bố rồi!”
Anh giống hệt một đứa trẻ.
Vừa cười vừa khóc.
Kích động đến mức nói năng lộn xộn.
Tôi nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của anh.
Không nhịn được bật cười.
Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng mình.
Nơi đó.
Đang nuôi dưỡng sinh mệnh mới của tôi và Trang Hành.
Một thiên thần nhỏ.
Sẽ được sinh ra trong tình yêu thương và sự mong đợi của tất cả mọi người.
Tôi từng cho rằng.
Có lẽ cả đời này mình sẽ không có con.
Những lời nguyền rủa độc địa của Trương Ngọc Phân.
Từng giống như những chiếc gai.
Cắm sâu trong lòng tôi suốt một thời gian dài.
Nhưng bây giờ.
Sự xuất hiện của sinh mệnh bé nhỏ này.
Đã chữa lành tất cả.
Cuộc đời tôi.
Cuối cùng cũng trở nên trọn vẹn.
________________________________________
Mười tháng mang thai.
Một ngày sinh nở.
Tôi sinh hạ một cô con gái vô cùng đáng yêu.
Tên ở nhà là Noãn Noãn.
Tôi hy vọng con bé sẽ giống như mặt trời nhỏ.
Có thể sưởi ấm chính mình.
Cũng có thể sưởi ấm những người xung quanh.
Sự ra đời của Noãn Noãn.
Mang đến vô số niềm vui cho cuộc sống của chúng tôi.
Trang Hành hoàn toàn trở thành một “ông bố cuồng con gái”.
Ngày nào tan làm về nhà.
Việc đầu tiên anh làm.
Chính là bế con gái lên.
Hôn tới hôn lui không chịu buông.
Thay tã.
Pha sữa.
Ru ngủ.
Anh học mọi thứ rất nhanh.
Thậm chí còn thành thạo hơn cả tôi.
Những vị lãnh đạo cấp cao trong công ty.
Chaporia
Bình Luận (0)