“Đem hy vọng gửi gắm lên người khác?”
“Tự mình cố gắng.”
“Tự mình giành lấy cuộc sống mình muốn.”
“Chẳng phải tốt hơn sao?”
Trang Hành nhìn tôi.
Trong mắt thoáng qua một tia đau lòng.
“Tô Vị.”
“Không phải ai cũng giống em.”
“Có nội tâm mạnh mẽ và niềm tin kiên định như vậy.”
“Đối với rất nhiều người.”
“Đường tắt chính là hy vọng duy nhất để họ chống lại sự tầm thường.”
“Bản chất của Lưu Thanh không xấu.”
“Nhưng từ nhỏ cậu ấy đã lớn lên trong môi trường như nhà họ Lưu.”
“Những gì cậu ấy nhìn thấy và học được.”
“Đều là đầu cơ trục lợi.”
“Là bám víu quyền thế.”
“Khi nhận ra bản thân vất vả phấn đấu mười năm.”
“Có thể vẫn không bằng một câu nói của em.”
“Tâm lý của cậu ấy đã mất cân bằng.”
“Cậu ấy chọn một con đường mà bản thân cho là thông minh.”
“Nhưng lại không biết.”
“Ngay từ đầu con đường đó đã sai rồi.”
Những lời của Trang Hành.
Khiến tôi rơi vào trầm tư.
Đúng vậy.
Tôi không thể dùng tiêu chuẩn của bản thân.
Để yêu cầu tất cả mọi người.
Tôi có được thành tựu ngày hôm nay.
Ngoài nỗ lực của chính mình.
Còn nhờ vào nguồn vốn khởi nghiệp khổng lồ mà cha mẹ để lại.
Cùng nền giáo dục tinh anh mà họ dành cho tôi từ nhỏ.
Còn Lưu Thanh.
Chỉ là một đứa trẻ xuất thân từ gia đình bình thường.
Những gì cậu ấy nhìn thấy.
Những gì cậu ấy tiếp xúc.
Hoàn toàn khác với tôi.
Có lẽ.
Tôi đã quá khắt khe với cậu ấy.
Nhưng sai chính là sai.
Người trưởng thành.
Phải trả giá cho lựa chọn của mình.
“Thế còn Tô Tình?”
Tôi ngẩng đầu nhìn Trang Hành.
“Cô ta cũng bị hoàn cảnh ép buộc sao?”
Nhắc tới Tô Tình.
Ánh mắt Trang Hành lập tức lạnh xuống.
“Cô ta không phải người tốt.”
“Cô ta đơn thuần là xấu.”
“Trong xương tủy toàn là đố kỵ.”
“Ích kỷ.”
“Và tham lam.”
“Loại người như vậy.”
“Không đáng nhận bất kỳ sự đồng cảm nào.”
“Em yên tâm.”
“Tôi sẽ xử lý chuyện của cô ta.”
“Đảm bảo sau này.”
“Cô ta sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em để làm phiền nữa.”
Tôi nhìn thấy trong mắt anh lóe lên một tia lạnh lẽo và sắc bén.
Tôi biết.
Cái gọi là “xử lý” của anh.
Tuyệt đối không chỉ đơn giản là một lời cảnh cáo.
Nhưng tôi không ngăn cản.
Đối với loại người như Tô Tình.
Mềm lòng với cô ta.
Chính là tàn nhẫn với bản thân mình.
“Cảm ơn anh, Trang Hành.”
Tôi chân thành nói.
Cảm ơn anh.
Vì mỗi khi tôi cần.
Anh luôn kiên định đứng bên cạnh tôi.
Cũng cảm ơn anh.
Vì đã khiến tôi hiểu rằng.
Trên thế giới này.
Ngoài những toan tính và xấu xa.
Vẫn còn có sự chân thành và tốt đẹp.
Anh khẽ cười.
Nắm lấy tay tôi.
“Giữa chúng ta.”
“Không cần nói cảm ơn.”
Sau khi buổi tiệc kết thúc.
Chúng tôi không về nhà ngay.
Mà tới bờ sông.
Gió đêm khẽ thổi.
Mặt nước lấp lánh ánh sáng.
Tôi tựa vào vai Trang Hành.
Nhìn những ánh đèn sáng rực bên kia bờ.
Trong lòng bình yên chưa từng có.
“Trang Hành.”
“Ừm?”
“Chúng ta kết hôn đi.”
Tôi nói.
Cơ thể anh bỗng cứng lại.
Anh quay đầu nhìn tôi.
Trong mắt tràn ngập vẻ không dám tin.
Như thể cho rằng mình vừa nghe nhầm.
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc ấy.
Tôi không nhịn được bật cười.
Tôi nâng hai tay.
Nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt anh.
Sau đó nghiêm túc lặp lại từng chữ một.
“Em nói.”
“Chúng ta kết hôn đi.”
“Em muốn cùng anh xây dựng một mái nhà thuộc về riêng chúng ta.”
“Một mái nhà tràn ngập sự tin tưởng.”
“Sự tôn trọng.”
“Và tình yêu.”
“Anh có bằng lòng cưới em không?”
Anh nhìn tôi.
Vành mắt dần đỏ lên.
Người đàn ông tung hoành trên thương trường.
Dường như không gì không làm được.
Lúc này.
Lại kích động đến mức không nói nên lời.
Anh dùng hết sức lực.
Ôm tôi thật chặt vào lòng.
“Anh đồng ý.”
“Anh đồng ý.”
“Tô Vị.”
“Anh đã chờ câu nói này quá lâu rồi.”
Trong vòng tay anh.
Tôi khẽ nhắm mắt lại.
Mỉm cười.
Tôi biết.
Lần này.
Mình đã không chọn sai.
Nửa đời sau của tôi.
Hạnh phúc của tôi.
Cuối cùng cũng tìm được nơi thuộc về tốt nhất.
________________________________________
Đám cưới của tôi và Trang Hành được tổ chức rất kín đáo.
Chúng tôi không mời bất kỳ nhân vật nổi tiếng nào trong giới kinh doanh.
Cũng không thông báo cho truyền thông.
Chỉ vào một buổi chiều đầy nắng.
Trong nhà nguyện nhỏ bên bờ biển.
Mời vài người bạn thân cùng đồng nghiệp tới chứng kiến.
Tôi mặc chiếc váy cưới trắng tinh.
Khoác tay Trang Hành.
Bước đi trên thảm đỏ phủ đầy cánh hoa.
Nhìn đôi mắt thâm tình của anh.
Nghe lời thề nguyện trang trọng của anh.
Trong lòng tôi chỉ có sự bình yên và vui sướng.
Lần này.
Tôi bước vào hôn nhân.
Không chỉ vì tình yêu.
Mà còn vì chính bản thân mình.
Cuộc sống sau hôn nhân bình dị mà hạnh phúc.
Chúng tôi vẫn là đối tác ăn ý nhất trong công việc.
Là người yêu ngọt ngào nhất trong cuộc sống.
Chúng tôi cùng nhau dẫn dắt Thanh Vân Capital.
Chaporia
Bình Luận (0)