Sau đó cúi người thật sâu trước tôi và Trang Hành.
“Chủ tịch Tô!”
“Tổng giám đốc Trang!”
“Xin lỗi!”
“Thật sự xin lỗi!”
“Là tôi không quản được cô ấy.”
“Đã gây phiền phức cho hai người!”
“Tôi thay cô ấy xin lỗi!”
Nói xong.
Cậu ấy kéo Tô Tình đang còn ngơ ngác.
Muốn nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này.
“Đợi đã.”
Tôi lên tiếng gọi lại.
Cơ thể Lưu Thanh lập tức cứng đờ.
Cậu ấy quay đầu lại.
Gương mặt đầy vẻ bất an.
Hiển nhiên.
Cậu ấy cho rằng tôi vẫn muốn tiếp tục truy cứu.
Tôi nhìn cậu ấy.
Ánh mắt vô cùng phức tạp.
“Lưu Thanh.”
“Tôi chỉ hỏi cậu một câu.”
“Cậu ở bên cô ta.”
“Là vì thích cô ta.”
“Hay là vì cô ta là em họ của tôi?”
Câu hỏi của tôi.
Giống như một lưỡi dao sắc bén.
Đâm thẳng vào trái tim Lưu Thanh.
Sắc mặt cậu ấy lập tức trắng bệch.
Cậu ấy mở miệng.
Dường như muốn giải thích.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đã nhìn thấu tất cả của tôi.
Cuối cùng chỉ có thể cúi đầu xuống.
“Em…”
Cậu ấy chỉ thốt ra được một chữ.
Sau đó không thể nói tiếp.
Nhưng tôi đã có được câu trả lời.
Trong lòng dâng lên một nỗi thất vọng sâu sắc.
Tôi từng cho rằng.
Lưu Thanh là người duy nhất còn sạch sẽ trong vũng bùn nhà họ Lưu.
Tôi từng cho rằng.
Cậu ấy có lòng tự trọng.
Có nguyên tắc của riêng mình.
Cho nên.
Khi cậu ấy khó khăn nhất.
Tôi mới kéo cậu ấy một tay.
Nhưng tôi không ngờ.
Cuối cùng cậu ấy vẫn không thoát khỏi bản tính nóng vội muốn thành công của người nhà họ Lưu.
Có lẽ.
Cậu ấy thật sự có chút tình cảm với Tô Tình.
Nhưng nhiều hơn.
Là nhắm tới cái cây lớn mang tên Tô Vị đứng sau lưng cô ta.
Cậu ấy cho rằng.
Bám được vào mối quan hệ với tôi.
Sẽ bớt phải phấn đấu hai mươi năm.
Cậu ấy cho rằng.
Có thể dựa vào quan hệ thân thích để một bước lên mây.
Cậu ấy sai rồi.
Điều tôi ghét nhất.
Chính là những kẻ mang theo tính toán và mưu đồ.
“Lưu Thanh.”
“Cậu khiến tôi quá thất vọng.”
Tôi nhìn thẳng vào cậu ấy.
Từng chữ từng chữ nói ra.
“Tôi giúp cậu.”
“Là vì tôi cho rằng cậu xứng đáng.”
“Nhưng bây giờ xem ra.”
“Là tôi nhìn nhầm người rồi.”
“Cậu và đám người nhà đó của mình.”
“Không khác gì nhau cả.”
Những lời của tôi.
Khiến cơ thể Lưu Thanh run lên dữ dội.
Cậu ấy cúi đầu thấp hơn.
Trên mặt tràn ngập sự hổ thẹn và hối hận.
“Trang Hành.”
Tôi quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.
“Thông báo xuống dưới.
”
“Rút toàn bộ khoản đầu tư khỏi công ty của Lưu Thanh.”
“Ngoài ra.”
“Đưa cậu ấy trở lại danh sách đen nhân sự của chúng ta.”
“Tôi đã cho cậu ấy cơ hội.”
“Là cậu ấy không biết trân trọng.”
“Vâng, Chủ tịch Tô.”
Trang Hành gật đầu.
Lấy điện thoại ra.
Lập tức truyền đạt mệnh lệnh.
Nghe thấy lời tôi nói.
Lưu Thanh đột ngột ngẩng đầu lên.
Sắc mặt trắng bệch.
“Không… Chủ tịch Tô!”
“Đừng mà!”
Cuối cùng cậu ấy cũng hoảng loạn.
Cậu ấy hiểu rất rõ.
Điều này có ý nghĩa gì.
Nó có nghĩa.
Sự nghiệp vừa mới có chút khởi sắc của cậu ấy.
Sẽ lại trở về con số không.
Ánh sáng mà cậu ấy khó khăn lắm mới nhìn thấy.
Sẽ lại bị bóng tối nuốt chửng.
“Chủ tịch Tô!”
“Tôi sai rồi!”
“Tôi thật sự biết sai rồi!”
Cậu ấy lao tới muốn nắm lấy tôi.
Nhưng bị Trang Hành đẩy ra ngay lập tức.
“Xin cô!”
“Cho tôi thêm một cơ hội nữa!”
“Tôi sẽ chia tay với cô ta ngay!”
“Tôi không dám có bất kỳ suy nghĩ nào khác nữa!”
Phía sau cậu ấy.
Tô Tình nghe thấy tôi muốn phong sát Lưu Thanh.
Cuối cùng cũng hoàn hồn.
Nhưng điều đầu tiên cô ta làm.
Không phải cầu xin giúp Lưu Thanh.
Mà là đẩy mạnh cậu ấy sang một bên.
Rồi hét lên.
“Lưu Thanh!”
“Đồ vô dụng!”
“Tôi đúng là mù mắt mới thích anh!”
“Tô Vị!”
“Chuyện này không liên quan tới tôi!”
“Là anh ta!”
“Là anh ta xúi tôi tiếp cận chị!”
“Anh ta nói chỉ cần bám được vào chị.”
“Bọn tôi sẽ một bước lên trời!”
“Tôi bị anh ta lừa thôi!”
Trước lợi ích.
Cái gọi là tình yêu.
Mỏng manh đến không chịu nổi một đòn.
Đôi nam nữ kia.
Vì muốn phủi sạch trách nhiệm.
Bắt đầu điên cuồng cắn xé lẫn nhau.
Tôi nhìn cảnh tượng xấu xí ấy.
Chỉ cảm thấy buồn nôn và chán ghét.
“Đuổi cả hai ra ngoài.”
Tôi lạnh lùng nói với đám bảo vệ vừa chạy tới.
“Tôi không muốn nhìn thấy họ thêm một lần nào nữa.”
Cuối cùng.
Lưu Thanh và Tô Tình bị bảo vệ kéo ra khỏi đại sảnh tiệc.
Chẳng khác nào kéo hai con chó chết.
Một màn kịch nháo nhào đến đây kết thúc.
Nhưng tâm trạng của tôi rất lâu vẫn không thể bình ổn.
Tôi không ngờ.
Một niệm thiện tâm.
Đổi lại vẫn là sự tính toán và phản bội.
Trên đời này.
Thật sự có nhiều kẻ vô ơn đến vậy sao?
“Vẫn còn nghĩ tới chuyện lúc nãy à?”
Trang Hành đưa cho tôi một cốc nước ấm.
Khẽ hỏi.
Tôi gật đầu.
Mệt mỏi xoa xoa thái dương.
“Tôi không hiểu.”
“Vì sao luôn có người thích đi đường tắt.”
Chaporia
Bình Luận (0)