20px

Biểu cảm trên mặt cực kỳ đặc sắc.

“Chị…”

“Chị chẳng phải đang làm thuê bên ngoài sao?”

“Làm sao có thể vào được loại nơi này?”

Lời nói của cô ta đầy sự cay nghiệt và châm chọc.

Chưa đợi tôi lên tiếng.

Lưu Thanh bên cạnh đã nhíu chặt mày.

“Tô Tình.”

“Đừng nói bậy!”

“Đây là Chủ tịch Tô của Thanh Vân Capital.”

“Là ân nhân của anh!”

Cậu ấy quay đầu lại.

Mang theo chút áy náy mỉm cười với tôi.

“Chủ tịch Tô.”

“Xin lỗi ngài.”

“Đây là bạn gái tôi, Tô Tình.”

“Cô ấy cũng họ Tô.”

“Biết đâu năm trăm năm trước hai người còn là người một nhà ấy chứ.”

“Cô ấy là bạn gái cậu?”

Tôi nhìn Lưu Thanh.

Lên tiếng xác nhận.

“Đúng vậy.”

Lưu Thanh hơi ngượng ngùng gãi đầu.

“Bọn tôi quen nhau gần nửa năm rồi.”

Dự cảm không lành trong lòng tôi càng lúc càng mãnh liệt.

Tô Tình.

Người em họ từ nhỏ đã không chịu nổi việc tôi sống tốt hơn cô ta.

Vậy mà giờ lại trở thành bạn gái của Lưu Thanh.

Chuyện này thật sự chỉ là trùng hợp thôi sao?

“Chị.”

“Chị vẫn chưa trả lời em.”

“Rốt cuộc chị vào đây bằng cách nào?”

Rõ ràng Tô Tình vẫn chưa thể hoàn hồn khỏi cú sốc.

Cô ta không thể tin được.

Người chị họ luôn bị mình chèn ép từ nhỏ.

Lại có ngày biến thành vị “Chủ tịch Tô” trong truyền thuyết.

“Chị không phải là…”

“Nhân viên phục vụ ở đây đấy chứ?”

Lời này vừa thốt ra.

Mấy người đứng gần đó nghe thấy đều lộ vẻ ngạc nhiên.

Sắc mặt Lưu Thanh lập tức trở nên cực kỳ khó coi.

“Tô Tình!”

“Đừng nói linh tinh!”

Cậu ấy quát lớn.

“Mau xin lỗi Chủ tịch Tô!”

“Tại sao em phải xin lỗi?”

Tô Tình không phục.

Ngẩng cổ cãi lại.

“Em nói sai sao?”

“Chị ta chỉ là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ.”

“Ngoài việc lớn lên có chút nhan sắc.”

“Thì còn có bản lĩnh gì?”

“Sao có thể là Chủ tịch Tô gì đó được?”

“Lưu Thanh.”

“Anh đừng để chị ta lừa!”

“Em…”

Lưu Thanh tức đến mức mặt mũi trắng bệch.

Tôi nhìn màn kịch trước mắt.

Trái tim lạnh tới tận xương tủy.

Tôi cuối cùng cũng hiểu.

Vì sao Tô Tình lại ở bên Lưu Thanh.

Chắc chắn cô ta đã thông qua một con đường nào đó.

Biết được ân oán giữa tôi và nhà họ Lưu.

Biết rằng Lưu Thanh có được cơ hội ngày hôm nay là nhờ tôi.

Cho nên.

Cô ta đã có chủ đích tiếp cận Lưu Thanh.

Trở thành bạn gái của cậu ấy.

Mục đích của cô ta.

Quá rõ ràng.

Cô ta không chịu nổi việc tôi sống tốt hơn mình.

Muốn thông qua Lưu Thanh.

Lợi dụng mối quan hệ họ hàng với tôi.

Để đạt được lợi ích.

Thậm chí.

Còn muốn phá hủy tất cả những gì tôi đang có.

Người phụ nữ này.

Giống hệt Trương Ngọc Phân.

Trong xương tủy đều là sự đố kỵ và lòng tham.

Quả nhiên.

Tôi vẫn đánh giá thấp sự xấu xí của lòng người.

“Tô Tình.”

Cuối cùng tôi cũng lên tiếng.

Giọng nói lạnh lẽo đến mức không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

“Nể mặt chú thím.”

“Hôm nay tôi không chấp nhặt với cô.”

“Nhưng tôi cảnh cáo cô.”

“Đừng thử thách giới hạn của tôi.”

“Nếu không.”

“Kết cục của cô sẽ thảm hơn nhà họ Lưu gấp một trăm lần.”

Những lời của tôi.

Giống như một chậu nước đá.

Dội thẳng từ đầu xuống người Tô Tình.

Cuối cùng cô ta cũng hiểu.

Người chị họ trước mặt.

Đã không còn là kẻ để mặc cô ta bắt nạt như ngày trước.

Nhìn ánh mắt lạnh như băng của tôi.

Cô ta vô thức rùng mình một cái.

Nhưng sự đố kỵ và không cam lòng trong xương tủy.

Vẫn khiến cô ta buột miệng nói bậy.

“Chị… chị dọa ai vậy?”

“Tô Vị!”

“Đừng tưởng có tiền thì ghê gớm lắm!”

“Chị chẳng qua chỉ là thứ dựa vào đàn ông để leo lên vị trí này, đồ đê tiện…”

Cô ta còn chưa nói hết câu.

Một cái tát vang dội đã giáng mạnh lên mặt cô ta.

Bốp!

Toàn bộ những người xung quanh đều chết lặng.

Người ra tay.

Không phải tôi.

Cũng không phải Lưu Thanh.

Mà là Trang Hành đang đứng trước mặt tôi.

Lúc này.

Anh giống như một vị thần giữ cửa đang nổi giận.

Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

Như thể muốn giết người.

“Tôi không quan tâm cô là ai.”

Anh nhìn Tô Tình.

Người đang ôm mặt.

Trên mặt đầy vẻ không thể tin nổi.

Từng chữ từng chữ lạnh lùng vang lên.

“Nếu còn dám nói thêm một câu xúc phạm cô ấy.”

“Tôi sẽ khiến cô biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này.”

Cái tát của Trang Hành.

Lập tức khiến toàn bộ hiện trường yên lặng.

Khí thế mạnh mẽ cùng sự lạnh lẽo tỏa ra từ người anh.

Khiến tất cả mọi người xung quanh không dám lên tiếng.

Tô Tình càng sợ tới mức hồn vía lên mây.

Ôm lấy bên mặt nóng rát.

Một câu cũng không nói nổi.

Lưu Thanh cũng ngây người.

Cậu ấy không ngờ.

Một Tổng giám đốc Trang luôn ôn hòa nhã nhặn.

Lại đột nhiên ra tay như vậy.

Nhưng rất nhanh.

Cậu ấy đã hiểu ra.

Trang Hành đang bảo vệ tôi.

Nhìn bạn gái mình ăn nói ác độc.

Không biết sống chết.

Trong lòng cậu ấy chỉ còn lại thất vọng và tức giận.

Cậu ấy bước nhanh tới.

Kéo mạnh Tô Tình lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...