Đưa tôi đi xem những bộ phim vừa mới công chiếu.
Đến cuối tuần.
Chúng tôi cùng nhau đi siêu thị.
Sau đó trở về nhà.
Vụng về nghiên cứu công thức nấu ăn.
Làm một bữa tối không quá ngon.
Nhưng lại đầy ắp tiếng cười.
Anh nhớ tất cả sở thích của tôi.
Và luôn vô tình tạo ra những bất ngờ nho nhỏ.
Một cây bút máy mà tôi nhắc tới từ rất lâu.
Một cuốn sách đã tuyệt bản mà tôi tìm kiếm bấy lâu.
Thậm chí.
Là một loại kẹo tôi thích nhất khi còn nhỏ.
Đã ngừng sản xuất từ nhiều năm trước.
Ở bên cạnh anh.
Tôi cảm thấy mình lại trở thành cô gái bình thường ngày nào.
Biết cười.
Biết đùa.
Biết làm nũng.
Tôi không cần phải luôn căng chặt thần kinh.
Không cần phải đóng vai một nữ vương không gì không làm được.
Tôi có thể hoàn toàn yên tâm.
Giao cả tấm lưng của mình cho anh.
Tôi biết.
Dù có chuyện gì xảy ra.
Anh cũng sẽ luôn đứng bên cạnh tôi.
Cảm giác được người khác vô điều kiện tin tưởng và cưng chiều như thế.
Là điều tôi chưa từng cảm nhận được từ Lưu Bái.
Tình yêu của Lưu Bái.
Là sự đòi hỏi.
Là sự dựa dẫm.
Điều anh ta yêu.
Là những gì tôi có thể hy sinh cho anh ta.
Là cuộc sống an nhàn mà tôi mang lại.
Còn tình yêu của Trang Hành.
Là cho đi.
Là bảo vệ.
Điều anh yêu.
Là chính con người tôi.
Bao gồm cả linh hồn.
Bao gồm cả ưu điểm và khuyết điểm.
Đó mới là tình yêu trưởng thành thật sự.
Nó không phải sự tiêu hao.
Mà là sự nuôi dưỡng.
Nó không khiến bạn trở nên thấp bé.
Mà chỉ khiến bạn trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Dưới sự đồng hành của Trang Hành.
Tôi dần bước ra khỏi cái bóng của cuộc hôn nhân trước.
Tôi bắt đầu tin vào tình yêu một lần nữa.
Cũng bắt đầu mong đợi một tương lai cùng anh đi hết quãng đời còn lại.
Nhưng ngay khi tôi cho rằng cuộc sống sẽ mãi hạnh phúc và bình yên như thế.
Một người ngoài dự liệu.
Lại một lần nữa xuất hiện trước mặt tôi.
________________________________________
Ngày hôm đó.
Tôi cùng Trang Hành tham dự một buổi tiệc từ thiện dành cho giới doanh nhân.
Khách mời đều là những nhân vật có tiếng tăm trong giới thương mại.
Là người đứng đầu Thanh Vân Capital.
Đương nhiên tôi trở thành tâm điểm của cả hội trường.
Tôi mặc chiếc váy dạ hội màu xanh ngân hà được may đo riêng.
Khoác tay Trang Hành.
Mỉm cười trò chuyện cùng các nhân vật lớn trong giới.
Ngay lúc tôi xoay người.
Định đi lấy một ly champagne.
Bước chân bỗng khựng lại.
Ở một góc của đại sảnh tiệc.
Tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Lưu Thanh.
Người em họ của chồng cũ tôi.
So với lần gần nhất tôi nhìn thấy trong hồ sơ.
Cậu ấy đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Bộ âu phục được cắt may vừa vặn.
Mái tóc chải gọn gàng.
Đang đứng trò chuyện cùng vài người trẻ tuổi.
Mà người phụ nữ đứng bên cạnh cậu ấy.
Lại là người tôi vô cùng quen thuộc.
Là em họ của tôi.
Tô Tình.
Cha mẹ tôi mất từ khi còn nhỏ.
Từ bé tôi đã được gửi tới sống cùng gia đình chú thím.
Chú thím đối xử với tôi không tệ.
Nhưng em họ tôi, Tô Tình, từ nhỏ đã luôn ghen tị với tôi.
Cô ta lúc nào cũng đối đầu với tôi.
Ghen tị vì thành tích học tập của tôi tốt hơn.
Cũng ghen tị vì tôi xinh đẹp hơn cô ta.
Sau này.
Khi tôi thành lập Thanh Vân Capital.
Để tránh bại lộ thân phận.
Tôi không còn liên lạc với họ hàng nữa.
Trong mắt họ.
Tôi chỉ là một cô gái bình thường đang làm thuê bên ngoài.
Tô Tình không ít lần nói xấu tôi trước mặt họ hàng.
Nào là tôi vô ơn.
Nào là có chút thành tựu liền không nhận người thân nghèo khó.
Không ngờ.
Lại gặp cô ta ở nơi này.
Nhìn dáng vẻ thân mật giữa cô ta và Lưu Thanh.
Mối quan hệ của hai người dường như không hề đơn giản.
Trang Hành chú ý tới sự khác thường của tôi.
Liền nhìn theo hướng ánh mắt tôi.
“Đó là… Lưu Thanh?”
“Ừm.”
Tôi khẽ gật đầu.
Trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm không lành.
“Người phụ nữ đứng bên cạnh cậu ấy.”
“Là em họ tôi.”
“Tô Tình.”
Trang Hành khẽ nhíu mày.
“Sao họ lại ở cùng nhau?”
Đúng lúc ấy.
Lưu Thanh dường như cũng nhìn thấy chúng tôi.
Cậu ấy hơi sững người.
Ngay sau đó.
Trên mặt hiện lên vẻ vui mừng đầy bất ngờ.
Rồi kéo Tô Tình bước nhanh về phía này.
“Chủ tịch Tô!”
“Tổng giám đốc Trang!”
“Trùng hợp quá!”
“Không ngờ lại gặp hai người ở đây!”
Trên gương mặt Lưu Thanh là nụ cười chân thành và nhiệt tình đặc trưng của người trẻ tuổi.
Tôi khẽ gật đầu.
Xem như đáp lại.
Nhưng ánh mắt lại dừng trên người Tô Tình.
Tô Tình cũng đang nhìn tôi.
Trong mắt cô ta tràn ngập kinh ngạc.
Khó hiểu.
Cùng với một tia ghen ghét và oán hận không sao che giấu nổi.
“Chị?”
“Chị sao lại ở đây?”
Giọng nói của Tô Tình đầy vẻ không thể tin nổi.
Cô ta đánh giá tôi từ trên xuống dưới.
Nhìn chiếc váy dạ hội đắt tiền trên người tôi.
Rồi lại nhìn Trang Hành với khí chất xuất chúng đứng bên cạnh.
Chaporia
Bình Luận (0)